Bài luận và phỏng vấn

Heaven Burns Red: Phỏng vấn đặc biệt người phụ trách vocal cho thành viên Kayamori Ruka của ban nhạc trong game "She is Legend"—XAI

Heaven Burns Red là một tựa game nhập vai đầy kịch tính được chấp bút và soạn nhạc bởi Maeda Jun thuộc Key, và do Wright Flyer Studios sản xuất và phát hành. Đội Seraph 31A do nhân vật chính Kayamori Ruka dẫn dắt đã thành lập một ban nhạc mang tên "She is Legend", và người đứng sau giọng hát của Ruka chính là XAI. Tâm tư của XAI ra sao vào năm thứ năm của sự nghiệp ca sĩ, và cô đã đặt những gì vào các ca khúc của "She is Legend"? Để hiểu thêm về XAI, chúng tôi xin gửi đến các bạn bài phỏng vấn dài ngay sau đây.

Người phỏng vấn: Shu Ảnh: Izumisawa Toru

PROFILE

XAI (nghệ sĩ) Cơ quan chủ quản là công ty giải trí Touhou. Từ khi còn nhỏ, cô đã được nuôi nấng trong môi trường bao quanh bởi đa dạng thể loại nhạc từ opera đến pop thịnh hành, vì cha mẹ cô vô cùng yêu âm nhạc. Cô giành được giải Artist Award tại buổi thử giọng "Touhou Cinderella" lần thứ tám vào năm 2016 và ra mắt vào ngày 15 tháng 11, 2017 với ca khúc "WHITE OUT" trong phim hoạt hình điện ảnh GODZILLA: Hành tinh quái vật. Cô cũng đảm trách bài hát chủ đề của ba phần phim thuộc cùng series.
Lớn lên trong một gia đình yêu nhạc, thời đi học đã luôn đắm chìm trong thế giới âm nhạc tại CLB Kịch nghệ.

— Tôi nghe nói cha mẹ bạn rất thích âm nhạc, nhưng công việc của họ có liên quan đến nhạc không vậy?

XAI: Cha mẹ mình đúng là rất thích âm nhạc, nhưng điều đó không liên quan gì đến công việc của họ cả. Có điều trần nhà mình lúc nào cũng treo loa, và từ lúc mình biết nhận thức thì trong nhà đã luôn bật bài nhạc nào đó rồi. Cha mình những lúc rảnh rỗi vẫn hay lấy guitar ra vừa đánh vừa hát.

— Như vậy thì hẳn XAI đã phải đắm chìm trong âm nhạc từ thuở ấu thơ luôn ấy nhỉ?

XAI: Cũng phải. Từ hồi mẫu giáo đến lúc tiểu học mình thường xuyên được đưa đón bằng xe hơi, rồi cha mẹ mình sẽ bật bài nhạc hai người thích trong đó. Trải qua những tháng ngày ấy, những "bài nhạc nghe được trong xe hơi" dần trở nên đặc biệt hơn với mình. Cha mình thường nghe nhạc của Southern All Stars và TOTO. Hồi đấy lúc nghe giọng hát đầy khiêu gợi của anh Kuwata Keisuke trong Southern, mình đã nghĩ "Cái này cho trẻ con nghe có được không vậy?" luôn đó (cười). Mẹ mình lại thích cô Utada Hikaru, thành ra mỗi lần ngồi nghe cùng mẹ là mình hay hát theo những bài mình nhớ. Lại nói, bà mình thì lại thích bài "BLUE LIGHT Yokohama" của cô Ishida Ayumi, thế là hồi mình còn bé tí bà toàn hát cho mình nghe, cứ như là nhạc hát ru ấy. Chưa hết, mỗi lần hát chung là bà khen mình nhiều lắm, điều đó đã để lại ấn tượng lớn trong mình.

— Đúng là "gia đình âm nhạc" luôn nhỉ. Vậy ngoài gia đình… ví dụ như ở trường ấy, bạn có hay tiếp xúc với âm nhạc không?

XAI: Thời học sinh thì mình có tham gia CLB Kịch nghệ, mà CLB cũng hay tổ chức các buổi nhạc kịch và kịch sân khấu, thành ra mình cũng phải chuyên tâm luyện tập các kỹ thuật trình diễn như hát và nhảy.

— Chứ không phải CLB mà bạn có thể chuyên tâm vào hát như CLB Nhạc nhẹ hay Hợp xướng nhỉ?

XAI: Bởi khi ấy mẹ mình hay dẫn mình đi xem kịch, thành thử nhạc kịch với mình không mấy xa lạ. Mình theo học một trường Công giáo liên thông cấp hai và cấp ba, nên mỗi sáng đều phải cầu nguyện và hát thánh ca. Nhờ thế mà mình đã có rất nhiều cơ hội tiếp xúc với âm nhạc. Tuy vậy, khi ấy việc đến trường đối với mình rất khó khăn…

— Nếu có thể thì bạn có thể cho biết lý do được chứ?

XAI: Mình không chịu được tiếng ồn lớn xung quanh, thành ra việc lên tàu điện đi học khá là khó khăn… Để có thể giảm bớt tiếng ồn dù chỉ là một chút, mình đã nghe nhạc trên cả đoạn đường đi học. Chưa kể, khả năng giao tiếp của mình cũng không tốt nên khó mà mở lòng được với bạn cùng lớp. Mỗi lần nói chuyện với người khác thì mình thường xuyên căng thẳng khi bản thân bị người ta chú ý… Cũng bởi những tháng ngày như thế mà âm nhạc đối với mình giống như một vật hộ thân vậy.

— Vậy là bạn nhạy cảm với tạp âm và ánh nhìn của người khác nhỉ? Như vậy thì việc diễn kịch hay hát múa trước công chúng có gặp vấn đề gì không?

XAI: Khi diễn kịch thì có cảm giác như không phải mình mà là một người khác trình diễn nên không sao cả.

— Tôi có thể hiểu điều đó nghĩa là bạn thích giao tiếp qua âm nhạc hơn không?

XAI: Thay vì nói là "thích", nó giống như là "giao phó tất cả cho âm nhạc để bảo vệ bản thân" hơn. Có thể nói đó là quãng thời gian duy nhất mà mình được tự do. Cảm giác này cho đến bây giờ vẫn chẳng đổi thay. Nếu có thì chắc là khác với bây giờ, ngoài ca hát ra thì khi đó mình còn cảm thấy điều ấy qua diễn kịch nữa.

— Ca hát, diễn xướng, nhảy múa… luyện tập để diễn kịch chắc hà khắc lắm. Hẳn bạn phải được đàn anh đàn chị lớp trên hướng dẫn chứ?

XAI: Hồi đấy mình thật sự tự phụ lắm luôn ấy, thành ra giờ nhìn lại, chắc chắn có những điểm ở mình mà mọi người – bất kể là tiền bối hay hậu bối – đều cảm thấy không thoải mái. Mình thích được phát huy sở trường, nên đã tự luyện tập hết mực chăm chỉ. Mình còn từng được giao vai chính trong buổi thử vai của CLB nữa.

— Hóa ra là vậy, từ khi ấy bạn đã có tài ca hát thiên phú rồi. Bạn đã bao giờ nghĩ rằng có thể mình giỏi hơn những người xung quanh chưa?

XAI: Về khoản hát thì, khó mà nói mình không cảm thấy như vậy, và điều đó giúp mình tự tin hơn hẳn. Suốt thời cấp hai và cấp ba, thứ duy nhất mình gắn bó bền bỉ chính là nhạc kịch. Nhớ lại thì mình từng có thời gian rất khó chịu khi không được chọn vào một vai hát nhiều.
Ca sĩ từng là ước muốn khó lòng chạm tới.

— XAI này, bạn có thể kể về hành trình âm nhạc của mình được chứ? Sau một tuổi thơ đắm chìm trong âm nhạc thì bạn đã nghe loại nhạc gì khi bắt đầu đi học?

XAI: Cho tới hồi tiểu học thì mình toàn thích những bài hát thịnh hành khi ấy thôi. Mình từng rất thích Ikimonogakari, sakanaction, Superfly, Kobukuro, và còn nhiều nữa. Lên cấp hai, các bạn trong lớp thích Vocaloid, mình cũng bị ảnh hưởng từ đó rồi đâm ra thích Vocaloid luôn. Mình cũng từng tới VOC@LOiD M@STER luôn rồi, còn từng được anh hachi ký tặng luôn đó (cười). Phải nói thêm là, hồi nhỏ mình thích anime lắm, đặc biệt là Macross F, thế là mình đi nghe đủ loại nhạc của cô Kanno Youko luôn. Rồi khi lên cấp ba, bạn bè bắt đầu giới thiệu cho mình album Tachyon của mamenoi – unit chung của anh MANYO và chị Yanagi Nagi – và mình nhớ mình đã bật đi bật lại album này nghe trước mỗi kỳ kiểm tra.

— Bỗng dưng nói sang chủ đề quen thuộc luôn rồi (cười). Vậy bạn hoạt động trong CLB Kịch nghệ, nhưng bạn có từng mang tâm tư như muốn cống hiến hết mình vào âm nhạc, hay đúng hơn là việc ca hát không thôi không?

XAI: Nhạc kịch đúng là rất vui, nhưng nếu phải nói về điều mình muốn làm nhất thì quả nhiên vẫn là ca hát. Vậy nên hồi trung học mình từng mơ màng nghĩ: "Sau này mình sẽ làm công việc liên quan đến âm nhạc." Không phải "muốn làm", mà là "sẽ làm" đấy nhé.

— Vậy bạn có từng nghĩ đến chuyện ra mắt với vai trò ca sĩ khi còn ngồi trên ghế nhà trường chưa?

XAI: Ngày nay, trở thành ca sĩ cũng đồng nghĩa với việc bước vào cánh cổng hoạt động nghệ thuật chuyên nghiệp, và điều này đã dần trở nên gần gũi, nhưng hồi ấy mình hoàn toàn chẳng hiểu thu âm bài hát là như thế nào, hay quay video rồi lan truyền nó ra sao… Có một bạn ca sĩ cùng lứa với mình là DAOKO, cơ mà lúc ấy mình cứ mải ca thán "Ôi, cùng tuổi với mình mà sao giỏi thế!" chứ chẳng mảy may nghĩ đến việc tự mình bắt chước. Hồi đấy mình từng cho là các ca sĩ đều ở ngưỡng chuyên nghiệp, và đều là một điều gì đó khó lòng chạm tới. Cơ mà giờ nhìn lại, mình thoáng nghĩ đáng ra bản thân nên thử một lần cho biết (cười).
Ca hát cũng chính là trả ơn âm nhạc đã từng cứu rỗi bản thân.

— Vậy bạn có thể chia sẻ thêm về con đường từ một cô gái yêu âm nhạc trở thành "Nghệ sĩ XAI" được chứ? Từ khi nào bạn đã có những hành động cụ thể để trở thành một nghệ sĩ?

XAI: Mình từng ghi âm giọng hát vào đĩa CD-R ở phòng karaoke rồi gửi đi, và từ hồi tiểu học mình đã luôn ghi danh các buổi thử giọng rồi. Với lại như đã nói trước đó, khi lên cấp ba mình bị series Macross mê hoặc, vậy nên mình cũng đăng ký vào các buổi thử giọng của công ty Flying Dog và Macross Δ luôn. Lúc mình nói chuyện này ra thì mọi người hay bảo: "Thích hát đến thế mà không vào ban nhạc nhỉ?", làm mình hay nghĩ, chẳng lẽ mình suy nghĩ kỳ quặc đến thế sao… Ảnh hưởng của Macross F đối với mình là quá lớn, khiến trong vô thức mình đã gán hình tượng hoạt động âm nhạc = hoạt động solo tự lúc nào chẳng hay. Chưa kể, mình cảm thấy việc tạo ra thứ gì đó cùng người khác sẽ rắc rối cực kỳ.

— Vì danh ca Ranka và Sheryl trong Macross F đều được xây dựng như thế nên bạn mới bị ảnh hưởng sao? Nói vậy nếu XAI mà xem Macross 7 thì có khi ngược lại sẽ hướng đến việc lập ban nhạc đấy nhỉ?

XAI: Có khi sẽ như vậy thật (cười).

— Quay lại chủ đề, cho hỏi liệu có phải buổi thử giọng "Touhou Cinderella" lần thứ tám vào năm 2016 cũng là một trong những buổi thử giọng [mà bạn ghi danh] không?

XAI: Khi đi xem buổi nhạc kịch của Hoàng tử Tennis – mà mình vốn đã luôn yêu thích, mình chợt thấy người ta phát tờ rơi chiêu sinh thử giọng ở nhà hát. Trên đấy họ viết "Giải Artist Award lần đầu tiên thành lập, lắng nghe khúc ca của mọi người mặt đối mặt!", thế là mình nghĩ "rồi, đi nộp đơn nào!" vậy thôi.

— Bạn đã chuẩn bị cho buổi thử giọng như thế nào vậy?

XAI: Mình tập trung vào hai bài, một upbeat và một ballad, rồi dự định đến ngày hôm ấy sẽ chọn một trong hai. Khi đến lượt và mình đang đứng trước cửa, thì chợt, mình lại nhớ về người bà quá cố. "Chẳng rõ kết quả thử giọng sẽ thế nào, nhưng mình muốn hát vì bà!", hừng hực khí thế, mình quyết định chọn ballad. Đó là bài "Diamond Crevasse" trong Macross F. Đây là lần đầu tiên mình chỉ nghĩ về một người và hát cho chính người đó, vậy nên có thể nói buổi thử giọng hôm ấy đúng là một trải nghiệm đặc biệt. Cảm tưởng như mình được bà dẫn dắt, khiến mình nghĩ "Dù lần này có trượt cũng không hối tiếc!"

— Vậy là khúc hát bạn ngân lên vì ai đó đã đánh động con tim giám khảo.

XAI: Lúc nghe tin đậu buổi thử giọng mình đã vui lắm đó. Trong tim mình khi ấy đã tràn trề niềm tin rằng bản thân sẽ bước đi xa hơn trên con đường âm nhạc.

— Thế rồi, bạn đã ra mắt với bài hát chủ đề của ba phần phim điện ảnh GODZILLA: "WHITE OUT" vào tháng 11 năm 2017, "THE SKY FALLS" vào tháng 5 năm 2018, "live and die" vào tháng 11 cùng năm, trong vòng một năm ra liền một mạch ba đĩa đơn. Bạn cũng đã tự tay viết lời cho một số bài hát, giờ nhìn lại thì bạn cảm thấy thế nào?

XAI: Ngẫm lại thì, đúng là mình đã ra tận ba đĩa trong một năm nhỉ… Một năm dài đằng đẵng, cảm giác như vừa là chuyện mới đây vừa là một quá khứ xa xôi vậy. Mình nghĩ, đó là thời điểm cuộc đời mình thay đổi chóng mặt nhất. Mình yêu ca hát, nhưng lại không tự tin lắm vào giọng hát của mình. Từ lúc ấy mình đã luôn tự hỏi, rằng liệu giọng ca của mình có đáng để người ta lắng nghe hay không.

— Nghệ sĩ chuyên nghiệp mà lại phải lo nghĩ nhiều như vậy, quả là bất ngờ thật đấy. Dù đã rất tỏa sáng ở buổi thử giọng, vậy mà bạn vẫn không cảm thấy rằng có người đánh giá cao mình sao?

XAI: Đúng là vậy… hơn nữa người sáng tác các bài hát là chú Nakano Masayuki khi ấy cũng vừa giải tán ban nhạc, thành ra mình phải chịu thêm áp lực, trong lòng lo liệu fan của chú Nakano có thích hay không. Vậy nên lúc đó, điều mình ưu tiên nhất là phải khiến chú Nakano thừa nhận bài hát của mình. Nói chung, dù chỉ là một chút, mình vẫn phải bắt kịp chú ấy, và phải hát một bài mà mọi người sẽ khen hay. "Những lúc khổ đau, những khi buồn bã, âm nhạc đã cứu rỗi mình không biết bao nhiêu lần, vậy nên mong rằng, một ngày nào đó, sẽ có một ai đó cảm thấy điều tương tự thông qua bài hát của mình… Nếu không thì việc mình ca hát cũng hoàn vô nghĩa mất…" Nhớ lại thì có một thời mình đã suy nghĩ như vậy đấy.

— Tức là "trả ơn âm nhạc" đấy nhỉ. Đó chính là nền tảng của XAI phải không?

XAI: Có lẽ là như vậy thật. Mình đã phổ lời cho đĩa đơn thứ ba "live and die" bằng tiếng Anh, và ca từ trong bài hát này giống như một câu trả lời thể hiện rõ những cảm xúc chân thành nhất trong mình.

— Cụ thể hơn là đoạn nào [trong bài] vậy?

XAI: Trong lời hai, câu "seeking friends, playing the symphony"... tức là "tìm kiếm bạn bè trong khi chơi nhạc giao hưởng." Đó là điều mà một ngày nào đó mình muốn có được trong con đường nghệ thuật… Mình luôn mong chờ nó, và rồi vài năm sau, mình tin Heaven Burns Red đã biến nó thành sự thật.

— Có phải là do bạn đã gặp được người đồng đội, tức ca sĩ lồng tiếng còn lại trong ban nhạc "She is Legend" của Heaven Burns Red – Suzuki Konomi?

XAI: Chẳng rõ mình có được phép coi chị ấy là đồng đội hay không, nhưng với mình thì chị ấy là một hình tượng đáng ngưỡng mộ. Chị Konomi, chú Maeda Jun và mọi người ở Key… mình đều có cảm nhận như vậy với tất cả những ai mình gặp thông qua Heaven Burns Red.
Album Job for a Rockstar. Bình luận về từng ca khúc—

— Vào ngày 14 tháng 12 năm 2022, album đầu tiên của "She is Legend" – Job for a Rockstar đã được phát hành.

XAI: Nhờ việc gặp gỡ chú Maeda Jun, chị Konomi và những người yêu quý Heaven Burns Red mà mình mới có thể gửi đến thành phẩm theo hình thức này, thật sự mình rất vui. Album này đối với mình kỳ thực rất quan trọng! Đến mức không nói nổi thành lời luôn! Mong rằng các bạn có thể cảm nhận được một chặng đường của "She is Legend" mà mình cùng chị Konomi đã đi qua.

— Bạn đã cảm thấy thế nào khi được đề nghị nhận phụ trách giọng hát của Kayamori Ruka trong "She is Legend"?

XAI: Lúc được Visual Arts mời gọi là thời điểm sự nghiệp âm nhạc của mình đang vô cùng lận đận, gặp rất nhiều trở ngại. Mỗi ngày mình đều cảm thấy bất lực, và nỗi bất an rằng liệu có nên tiếp tục con đường âm nhạc này không cứ mãi giày vò mình. Chỉ đến khi có người tìm thấy mình và muốn làm việc cùng mình thì mình mới có cảm giác được giải thoát. Đó là khi mình gặp chú Maeda, và biết đến tác phẩm Heaven Burns Red. Càng thu âm nhiều bài với tư cách "She is Legend", mình càng cảm thấy như đang trở lại khởi điểm, nhớ lại mình đã luôn yêu ca hát biết chừng nào… Trước khi ghi âm, chú Maeda đã bảo mình rằng: "Tôi nghĩ XAI cần một bước đột phá." Những lời chú Maeda nói có lẽ muốn ám chỉ hoạt động âm nhạc của mình, nhưng còn hơn thế, chú ấy đã giúp mình "đột phá" cả những cội rễ cảm xúc của bản thân nữa.

— Có thể cho chúng tôi biết về vẻ đẹp và những điểm đáng nghe của mỗi bài hát trong album Job for a Rockstar dưới góc nhìn của XAI được chứ?

■ Burn My Soul Đây là bài hát đầu tiên chúng mình thu âm với tư cách "She is Legend", và có thể nói đây là nhạc phẩm chúng mình dồn nhiều tâm sức vào nhất. Chúng mình thu âm với tinh thần "She is Legend bắt đầu từ đây." Mình chưa bao giờ phải thu âm một bài nhạc BPM với nhiều ca từ như vậy, thành ra lúc bắt đầu mình có phần chật vật. Đây là bài duy nhất được thu âm một lần rồi lại thu âm thêm lần nữa vào hôm sau. Mình đã lo lắng liệu "Ca khúc của XAI / của Kayamori Ruka là như thế nào?", và rồi nghĩ rằng, bài hát này chính là bước chân đầu tiên trên hành trình phát triển âm nhạc của Kayamori Ruka đối với mọi người ở Key. Mình đã và sẽ không thể nào quên niềm hưng phấn khi được cho xem trước cảnh diễn live trong game! ■ Dance! Dance! Dance! Bài này trong album là phiên bản thu âm bổ sung, và trong lần thu âm bổ sung ấy, khi mình và chị Konomi cùng nhau nghe những bài vừa thu thì chị ấy đã nói: "Cảm nhận được cả sức trẻ và sinh khí của một 'She is Legend' vừa chào đời luôn nhỉ." Ngay cả bây giờ ngồi nghe lại, mình vẫn cảm nhận được những xúc cảm mãnh liệt mà chúng mình từng đưa vào bài hát này. Chưa kể, đây còn là bài hát mở màn cho những khúc song tấu đầy cuốn hút của "She is Legend" nữa đấy! ■ Arifureta Battle Song ~Chiến đấu chỉ toàn rách việc~ Không chỉ bài này, mà trong khi thu âm chúng mình chưa bao giờ được cho biết tên bài hát cả. Thường thì phải sau đó chú Maeda mới đặt tựa bài, thế là lần nào mình cũng ngạc nhiên, kiểu "Hóa ra bài đấy tên như thế à?!" vậy đó (cười). Tên bài này chính là ví dụ điển hình, và cũng là ca khúc mà sự độc nhất của chú Maeda được khắc họa vô cùng rõ nét. Ý là "Cứ nói luôn là chán đánh đấm rồi đi!" Khi cốt truyện game tiến tới chương ba, chương bốn, lời nhạc dần phản ánh hiện thực hơn, vậy nên ca từ như thế chứng tỏ khi ấy trong tâm hồn nhóm Kayamori vẫn còn thanh thản. ■ Pain in Rain Mình rất thích lời nhạc của phân khúc A, nhất là đoạn "Bỗng dưng trời lại đổ mưa." "She is Legend" có không ít những bài hát mà bầu không khí thay đổi chớp nhoáng ở các đoạn điệp khúc, nhưng mình lại khá thích sự cân đối của ca khúc này. Mang vẻ gì đó man mác buồn nhưng lại cố tỏ ra vui cười. Có thể nói, trong số những bài hát mà mình song ca cùng chị Konomi thì không chừng đây là bài có giai điệu mình thích nhất. Ngay cả lúc tập dượt để diễn live, lần nào mình cũng ngợp trong cảm xúc, đến nỗi tưởng chừng thế giới trong mắt mình nhuốm sắc lam y như trong game vậy. ■ Overkill Đây hẳn nhiên là bài khó hát nhất của "She is Legend". Mình rất thích cụm "Chào ngày mới hỡi nhân gian" và "Cứ mỉm cười mà cry"... quả là lời nhạc đậm chất riêng của chú Maeda. Lại nói, mình nghĩ đây là ca khúc "live" nhất từ trước tới giờ. Ayumu của Serenity in Murder đã phải hét giọng của Karen-chan rất nhiều trong ca khúc này, nên các bạn hãy nghe đi nghe lại thật nhiều để chuẩn bị tinh thần xem diễn live nhé! Mình nghĩ trong buổi live tháng 3 năm 2023 (nếu lúc ấy lệnh cấm hò hét trong khán đài được dỡ bỏ) thì bài hát này sẽ sôi động nhất đấy. Hãy dồn sự chú ý vào màn trình diễn của chị Konomi nhé! ■ Ngủ mê Đây là bài hát khá tương đồng với "Before I Rise" về ca từ lẫn thế giới quan. Cái đoạn "Gần đây tôi buồn ngủ cực kỳ / Hãy để tôi ở bên người / bởi nơi đây thật lạnh lẽo làm sao" cảm giác tình huống khá giống với đoạn "Hãy để tôi hôn lên chiếc cổ kia / Hãy để tôi ngửi trọn mùi hương ấy / Bằng không tôi sẽ gục ngã tại nơi đây" của "Before I Rise" sao sao đó. Nỗi lòng khi muốn có người ấy ở cạnh bên, và cả hơi ấm đó là thế nào… mình bước vào phòng thu với bộn bề những suy ngẫm trên trong đầu. Nếu nghe bài này cùng lúc với chơi event story "That day's Friend", thì ắt hẳn nó sẽ là ca khúc đau lòng bậc nhất trong album này đấy. Giọng ca của chị Konomi ở phân khúc A nghe nhẹ nhàng du dương, đẹp lắm ấy. ■ Before I Rise (Acoustic Ver.) Mình đã nghe đi nghe lại bài "Before I Rise" do chị Yanagi Nagi trình bày trên trang chủ Heaven Burns Red, và nó làm mình phấn khích đến mức chợt nghĩ "Không ngờ mình lại được tham gia vào một kiệt tác như thế này!" Vậy nên mình rất vui và vinh dự khi được cover lại chính bài hát ấy. Mình và chú Maeda đã phải rất vất vả để định hình giọng ca của người con gái tên Kayamori Ruka, nhưng qua bài hát này, lần đầu tiên mình có cảm giác như đã đáp ứng được mong mỏi của chú khi lựa chọn mình. Đây là một giai điệu khiến mình có thể dễ dàng bộc lộ cả chất riêng của bản thân và cả mặt nhạy cảm của Kayamori Ruka nữa. ■ War Alive ~Có những khi bất cần~ Khi mọi người trong đội 31A cùng đồng ca đoạn "Wow Wow Wow" ở phân khúc A, mình đã cảm nhận rõ sự tuyệt vời khi được thể hiện các nhạc phẩm trong Heaven Burns Red. Âm nhạc của "She is Legend" càng ngày càng phá cách… Nhìn về tổng thể thì giọng ca của chị Konomi cực đỉnh, và mình đặc biệt thích đoạn "những khi bất cần" của chị. Mình thường khá rụt rè khi đánh giá mọi thứ, hay đúng hơn là thường tự bảo vệ bản thân, nhưng khi hát ca khúc này, và nhìn về phía chú Maeda, mình chợt nghĩ "Cháy hết mình rồi rũ rượi, nghe cũng ngầu đó chứ." Bài hát này có thể khiến chúng ta suy nghĩ liều lĩnh đến vậy đấy. Chưa kể còn câu "Trái tim yêu thương ấy héo tàn trong khoảnh khắc" cứ mãi vấn vương trong lồng ngực mình. Thật day dứt, thật thiết tha… Liệu có phải những cảm xúc đã hóa ca từ đó đã động viên bọn họ trước khi bước vào trận chiến không nhỉ… ■ Muramasa Blade! Bài hát này lần đầu tiên xuất hiện ở event story "Đại hội Kiếm thuật Seraph". Những tiếng hét "Hây!" "Ha!" trong khúc dạo đầu làm mình thật sự ấn tượng, rất đáng nghe. Sau khi chú Maeda đưa ra chỉ đạo "Hãy làm như kiểu đang hừng hực khí thế một chọi một ấy!" thì chúng mình đã phải thu âm đi thu âm lại rất nhiều lần. Cả chị Konomi lẫn mình đều ngân lên như thể đây không còn là ca hát nữa, mà là một trận tỉ thí kiếm đạo mất rồi. ■ Người hùng ngày tận thế Mình khá thích giai điệu độc nhất của đoạn "Aaa, giọng người không ngừng gọi ta tỉnh giấc." Cũng như với bất kỳ nhạc phẩm nào do chú Maeda viết nên, mỗi lần cất câu ca là mình lại bùng cháy khi nghĩ bản thân đang nói lên nỗi lòng thay cho chú. Mình đã thật sự nghĩ rằng "Thế giới có trở thành kẻ địch cũng chẳng hề chi" luôn đó. Có lẽ, bài hát này đặc biệt chất chứa những điều chú Maeda muốn ngỏ. "Ngày hôm nay cũng thật thiếu ngủ / Bước ra ngoài trông thật vật vờ / Dẫu vậy chiến thắng vẫn đến tay / Ấy mới chính là người hùng"... lời ca truyền đi ước mơ được trở thành người như thế, khiến bài hát tựa hồ một lá bùa hộ thân… là những điều mình cảm nhận được. ■ Judgement Day Ở phân khúc A bắt đầu bằng đoạn "Nè, hôm nay mình lại cười nhé / cười vào cái nhân sinh tuột dốc này," mình được bảo rằng "Hãy hát đoạn đó như đang đọc thoại nhé." Chỉ đạo của chú Maeda cho bài hát này mở ra cả một viễn cảnh chân thực, chú muốn mình hát như người "đi làm về mệt bã, đến nhà thì chẳng có ai, ngồi cái uỵch xuống rồi nhâm nhi ly highball"... chỉ đạo chi tiết đến buồn cười luôn ấy nhỉ (cười). Thứ hai là đoạn "Buông lời ắt sẽ đứt hơi, nên cả đời tuyệt không cất tiếng," không hiểu sao mình lại chẳng thể xem đoạn này là chuyện của người dưng được. Các ca khúc của "She is Legend" thường có phân khúc D mang không khí trầm lắng, nên mình và chị Konomi đã thể hiện đoạn này bằng sắc thái riêng sao cho bật lên nỗi niềm thiết tha của bài hát. ■ Xúc cảm xa hoa Mình nghĩ rằng ca khúc này có liên hệ với "Before I Rise (Acoustic Ver.)". Trong lúc thu âm, chú Maeda luôn bảo mình rằng "Hãy vừa hát vừa nghĩ bản thân chính là Kayamori," và quả thật không có bài hát nào khiến mình nghĩ về bản thân nhiều như bài này. Ngay từ đoạn fake ở phần intro, mình đã dành cả tâm tư vào bài hát này, và đoạn "Tôi biết điều ấy là xa xỉ" khiến mình trào dâng cảm xúc muốn hét lên "Đừng nói như vậy mà!" Một lời hứa phù du với người thương yêu, cũng có thể trở thành động lực mạnh mẽ để quyết chí vượt qua hiểm nghèo. Cất lên khúc ca này khiến lòng mình nặng trĩu, ấy vậy mà giai điệu nghe sao vẫn thật đẹp đẽ, có nghe bao nhiêu lần cũng làm mình cảm thấy muốn khóc. Mình tin bài hát này có thể khiến người ta cảm nhận sâu sắc sự vĩ đại trong âm nhạc của chú Maeda, vì vậy mà mình muốn hát cho cẩn thận. ■ Goodbye Innocence Tiếng hét đầu bài, "whiteout!", cũng chính là tên đĩa đơn đầu tay của mình. Điều này khiến mình không khỏi nghĩ rằng: "Chẳng lẽ chú ấy đang nhắn nhủ mình sao?" Sau này nếu có cơ hội thì mình sẽ hỏi chú Maeda (cười). Thực tế thì "She is Legend" rất coi trọng hòa thanh kể cả trong diễn live, và lần này màn song tấu và hòa thanh ở đoạn điệp khúc mà mình và chị Konomi hát nối tiếp nhau là phần đáng nghe nhất, vậy nên đây cũng là một bài mà mình rất mong chờ được diễn live. Khi lắng nghe ca khúc này, mình luôn nghĩ về Aoi, nhưng cũng giống như Kayamori nghĩ về Aoi mà hát, bất kỳ ai lắng nghe nó hẳn cũng sẽ nghĩ về người họ yêu thương nhất mà thôi.
Để trở thành một nghệ sĩ có thể chấp nhận và công khai yếu điểm của bản thân—

— Vậy giờ, trước khi khép lại cuộc phỏng vấn, cho phép tôi đặt một số câu hỏi chi tiết để có cái nhìn thoáng qua về tính cách của XAI. Vào tháng 11 năm 2021, bạn đã ra mắt sớm phiên bản acoustic của ca khúc "Waves" – ca khúc bạn tự viết lời và sáng tác – trên nền tảng YouTube, vậy bạn dự định sẽ phát hành phiên bản đầy đủ chứ?

XAI: Thực ra thì phiên bản đầy đủ đã thu âm xong rồi, nhưng mình đang cân nhắc xem nên phát hành lúc nào đây.

— Thật đáng mong chờ làm sao. XAI từng thừa nhận rằng bản thân có "fetish âm thanh", nhưng điều gì đã khiến bạn có sở thích đó vậy?

XAI: Mình tin rằng "âm thanh mà con người tạo ra" là thứ giúp ta hiểu rõ về con người họ hơn là những thông tin họ cố tình đưa ra, và từ xưa mình vốn đã luôn có hứng thú với những "âm thanh do con người tạo ra" rồi. Lần đầu tiên mình để ý chuyện này là hồi đại học, khi mình ngủ qua đêm ở nhà bạn, và sáng hôm sau lúc dùng bữa, anh trai người bạn đó đột nhiên cầm đũa lên và gõ chúng (cười). Để diễn tả thành lời thì khó lắm, nhưng mình cảm nhận được một điều gì đó rất chân thực ẩn chứa trong âm thanh ấy. Tiện đây, mình còn có thể phân biệt người nhà qua tiếng bước chân nữa đấy!

— Đĩa (hoặc album) đầu tiên mà bạn từng tự mình đi mua là gì vậy?

XAI: Gần nhà mình có một chi nhánh TSUTAYA, nên suốt thời gian dài mình chỉ đi thuê đĩa thôi (cười). Hình như album đầu tiên mình mua là album đầy đủ của Ikimonogakari thì phải.

— Sở thích, kỹ năng và thú vui hiện thời của bạn là gì vậy?

XAI: Từ hồi tiểu học mình đã luôn thích anime và manga rồi. Sau khi thuê Kẹo dâu tâyThiên thần Đập te tua Dokuro-chan ở TSUTAYA và ghiền cả hai, mình tiếp tục lọt hố Đức Mẹ Maria dõi theo chúng taStrawberry Panic! Manga thì, dạo này do mình đang cần nhiệt huyết kiểu shounen manga nên bắt đầu tìm đọc Thanh gươm diệt quỷ, cực kỳ phù hợp với kỳ vọng của mình. Không được bỏ cuộc! Chẳng hề đau đớn!... Nhiệt huyết và lòng can đảm ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho mình.

— Tôi đã thấy trên Twitter bạn nói rằng bạn cũng thích trà nữa.

XAI: Mình thích cả trà lẫn cà phê, nên lượn lờ quanh các quán nước cũng là một phần thú vui của mình. Chưa kể mình lại khá thích tình huống lượn lờ một mình mà tình cờ gặp được ai đó lắm, như lần trước mình đã gặp chị Konomi chẳng hạn. Konomi từng nói là chị ấy ít khi uống cà phê, nên lúc thấy chị ấy nghiện olé glacé là mình vui lắm luôn! Còn hồng trà thì mình thích Marco Pollo của hãng Mariage Frères, thành thử ở nhà mình uống suốt ngày.

— Bạn có món ăn nào ưa thích không?

XAI: Mình yêu đồ ngọt! Đã là sweets thì gì mình cũng thích (cười)! Có thêm chút hoa quả nữa thì mình càng khoái hơn! À, mình còn thích cả sô-cô-la nữa!

— Xin hãy chia sẻ về nghệ sĩ đã truyền cảm hứng cho bạn, và cả người nghệ sĩ bạn ngưỡng mộ nữa.

XAI: Kanno Youko, Nakano Masayuki và Utada Hikaru. Nghệ sĩ nước ngoài thì có LORDE và Grimes nữa. Cuối cùng, không ai khác, chính là chú Maeda! Với mình thì, từ khao khát làm việc không ngừng nghỉ đến phong thái cùng fan sánh bước trên đường đời của chú đều ngầu không chịu nổi!

— Với tư cách là giọng ca chính của "She is Legend", bạn có thể chia sẻ một chút về mục tiêu và dự định tương lai của mình được chứ?

XAI: Mình muốn tiếp tục nuôi dưỡng âm nhạc hơn nữa với tư cách Kayamori, cùng với những người yêu quý Heaven Burns Red, để mị lực của từng nhân vật và từng câu chuyện sẽ được thể hiện sâu đậm nhất có thể thông qua các bài hát. Mình nghĩ đó là điều kỳ diệu nhất… điều tuyệt vời nhất mà những ca khúc gắn liền với một tác phẩm có thể tạo nên. "HEAVEN BURNS RED LIVE 2022" đã bị trì hoãn đến Chủ Nhật ngày 19 tháng 3 năm 2023, nhưng chúng mình sẽ nâng cao tinh thần và gửi tới các bạn buổi live có một không hai trong tháng 3 năm 2023. Rồi một ngày nào đó, mình mong "She is Legend" có thể tổ chức một chuyến lưu diễn. Mình muốn được thân thiết hơn nữa với chị Konomi kia!

— Vậy, mục tiêu và dự định tương lai của bạn với tư cách nghệ sĩ là?

XAI: Mình nghĩ, dù là nghệ sĩ nào cũng không thể thăng hoa mãi được. Mà ngược lại, cũng chẳng thể nào sa sút suốt đời. Vậy nên mình muốn trở thành một nghệ sĩ sẽ không dối lừa bản thân những lúc như vậy, và đồng thời cũng biết cách phô bày bản thân một cách trần trụi thông qua âm nhạc. Sẽ cần thêm chút dũng khí để có thể bộc lộ cái tôi yếu đuối của mình ra cho người khác thấy, nhưng mình tin, nếu chia sẻ được những điều đó thì mình sẽ gần gũi với khán giả hơn nhiều. Mình thích những bài hát không mang biểu cảm dối lừa, và mỗi ngày mình đều đối mặt với âm nhạc cùng với mong muốn trở thành một nghệ sĩ không bao giờ đánh mất phong độ. Mục tiêu phấn đấu mới đây của mình là năng nổ diễn live, cả với những ca khúc tự sáng tác. Mình còn muốn chơi guitar và cover những ca khúc của "She is Legend" tại buổi live của chính mình nữa. Mình nghĩ, nếu như có những điều chỉ có thể được thể hiện khi hát chung với chị Konomi dùng tư cách giọng ca chính của "She is Legend", thì cũng có những điều chỉ có thể được thể hiện với tư cách nghệ sĩ XAI, vậy nên mình muốn tận hưởng hết mình và không quên tiếp nhận những thử thách.

— Cảm ơn bạn rất nhiều. Cuối cùng, bạn còn điều gì muốn nhắn gửi các fan không?

XAI: Cảm ơn các bạn vì đã đọc đến tận đây. Được tham gia vào một tác phẩm có đông đảo người yêu mến như Heaven Burns Red quả là niềm vinh dự đối với mình, và mỗi ngày mình đều học được rất nhiều thứ. Đáp lại tấm lòng này của mọi người, dù năng lực có hạn thôi, nhưng mình sẽ khiến "She is Legend" ngày càng nổi tiếng để trưởng thành cùng các bạn thính giả. Gửi những bạn sẽ đi xem "HEAVEN BURNS RED LIVE 2022" vào tháng 3 năm 2023, các bạn hãy nghe đi nghe lại album thật là nhiều nhé. Mình cũng muốn được trả ơn chú Maeda, người đã nói cho mình biết, rằng xung quanh mình vẫn còn rất nhiều "đồng đội" tuyệt vời (dù mình chưa thấy mặt tất cả) như chị Konomi và các bạn fan Heaven Burns Red. Mong rằng, bằng cách hát thật nhiều, mình sẽ có thể trở thành một phần niềm vui trong cuộc đời chú Maeda… mà, nghe sao đao to búa lớn quá nhỉ (cười).
Heaven Burns Red
interview
Key

Chia sẻ bài viết

Người đăng

M

Minata Hatsune

Tác giả này chưa có mô tả

Về chúng tôi

Vietnam Key FanClub là ngôi nhà của những người hâm mộ công ty phát triển visual novel Key tại Nhật Bản. Không chỉ cập nhật tin tức, trang web còn là nơi tổng hợp các tài nguyên về Key, hỗ trợ bạn cảm thụ các tác phẩm của công ty.

VnkeyFC.com

Quyên góp

Vietnam Key FanClub cần kinh phí để duy trì máy chủ. Mọi khoản quyên góp dù là nhỏ nhất, chúng tôi cũng vô cùng cảm kích.