Truyện ngắn và drama CD
[Vietnam Key FanClub][Light novel] CLANNAD: Tuổi mười bảy (Ogura Masayuki)
Tuổi mười bảy là một light novel ngắn của CLANNAD do nhà văn Ogura Masayuki sáng tác và họa sĩ Yuhazu minh họa, đăng trong artbook Hikari no Kiseki – Trails of Light ~CLANNAD 10th Anniversary Art Book~. Cả Ogura và Yuhazu đều từng cộng tác trong nhiều dự án phái sinh của Key. Truyện ngắn đi theo một đường thế giới khác so với cái kết cuối cùng của CLANNAD, xoay quanh gia đình Okazaki khi Ushio đã 17 tuổi và hai cha con đang sống cùng nhau.
- Tổ chức Việt hóa: Vietnam Key FanClub
- Dịch thuật: Kyryu
- Hiệu đính: Minata Hatsune
“Em lo lắm. Mỗi lần nghĩ đến là em thấy tim mình lại đập dồn dập hơn.” Nagisa mở lời trong lúc ngồi bên cạnh tôi.
Bờ sông quanh chỗ chúng tôi tắm trong sắc cam của một ngày sắp tàn, bóng đêm chầm chậm xâm chiếm lấy khoảng trời phía đông.
Nagisa và tôi cùng ngồi tựa vào người kia trên một thân cây gãy, như cách mà chúng tôi vẫn luôn kề sát bên nhau suốt những tháng năm qua.
“Em đang nghĩ về chuyện gì thế?”
“Shio-chan…” – em thì thầm.
Nhớ lại khi đó, tôi vận bộ đồ bảo hộ của nhân viên điện lực. Ngược lại, Nagisa khoác trên mình bộ đồng phục học sinh, hệt như bộ em đã từng mặc vào lần đầu chúng tôi gặp nhau. Ngày xưa, chúng tôi đã từng mặc chung một màu áo ấy khi cùng nhau đến trường. Đến giai đoạn mang thai, Nagisa chọn mặc những bộ trang phục rộng rãi để bụng em được thoải mái.
Những chuyện này không thể xảy ra ở thời điểm hiện tại, nó không thể nào là thực được. Nói cách khác, tôi đang mơ.
Mặc dù nhận thức được sự kỳ lạ ấy, nó vẫn mang lại cho tôi một cảm giác bình yên. Dù sao thì, không cảm thấy mạnh mẽ sao được khi đang có Nagisa kề bên, tựa mình vào tôi.
Nhìn xuống chân mình, tôi thấy một cái tên được khắc trên lớp vỏ của thân cây gãy nọ.
“Ushio”
Mọi thứ diễn ra từa tựa như trong quá khứ. Đây là cái tên mà chúng tôi đã cùng chọn, là cái tên chúng tôi dự định đặt cho đứa con gái bé nhỏ ấy.
“Ushio sẽ sống và lớn khôn mà không có em bên cạnh. Em có thể nhìn thấy con bé trưởng thành từng ngày, nhưng giọng nói của em không bao giờ chạm được đến con. Vậy nên… em lo lắm”.
Dù tôi có muốn thế nào đi chăng nữa, hiện thực ấy vẫn là thứ không thể thay đổi. Ánh mắt Nagisa sao mà xa xăm, hẳn là em đã luôn trăn trở về chuyện đó suốt một thời gian dài.
“Đừng lo lắng quá, Ushio sẽ ổn thôi. Con bé sẽ lớn lên vui vẻ và khỏe mạnh, anh hứa.”
Câu trấn an của tôi cũng không giúp sắc mặt Nagisa tươi tỉnh hơn. Dường như em đã chấp nhận rằng không cách gì có thể xoa dịu nỗi bất an trong lòng được nữa. Thấy vậy, tôi tiếp lời:
“Em biết không, Ushio cũng cảm thấy như em đấy.”
“Ơ?”
Nagisa ngạc nhiên quay lại nhìn tôi. Tôi từ tốn giải thích với em thật nhẹ nhàng:
“Ushio tha thiết trò chuyện với em hơn tất thảy mọi thứ, anh thậm chí không thể đong đếm hết những điều con bé muốn nhắn nhủ. Nhưng dù tâm sự với em bao nhiêu, trước mộ em hay bất cứ nơi nào khác, có những thứ con bé sẽ không hình dung được nếu nó chưa từng trải nghiệm. Em hiểu chứ?”
Những lời ấy chợt hiện ra trong đầu tôi.
“Ưm…”
Nagisa im lặng, trầm tư về những điều tôi vừa nói.
“Nhưng em cũng đừng sốt ruột quá. Ushio biết cách tự chăm nom chính mình. Và dù con bé gặp phải vấn đề gì, vẫn còn có anh giúp con vượt qua.”
Tôi nói hết mực chân thành. Đó là những điều tôi đã hứa với Ushio, và với chính bản thân mình, khi quyết định sẽ sống cùng con.
“Nhưng Tomoya-kun, lỡ như…”
“Nagisa, đừng nhìn anh với gương mặt buồn bã đấy nữa.”
Em lại im lặng, còn tôi dịu dàng đặt tay lên tóc em.
Thói quen này của chúng tôi đã có từ nhiều năm về trước, từ lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Làm thế này luôn giúp em bình tĩnh lại.
“Ushio có anh và anh có con bé. Cha con anh luôn ở bên nhau, sẽ ổn cả thôi mà. Anh hứa.”
“… Nếu anh đã nói vậy thì chắc là không sao rồi.” Nagisa thỏ thẻ, ánh mắt em giờ đã thanh thản hơn.
Tôi tiếp tục trò chuyện với em, giọng than phiền:
“Tính ra thì, anh lo cho em hơn. Dù gì em cũng là người không được ở bên cạnh con bé.”
“Không sao mà, anh không cần để ý đến em đâu”, vợ tôi đáp lại.
Nét biểu cảm thoáng qua trên gương mặt em khiến tôi nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng chúng tôi còn ở bên nhau, sau khi em hạ sinh Ushio.
Một nụ cười, dù mệt nhọc nhưng đầy khảng khái, tựa hồ không muốn để những lo lắng trong lòng em ảnh hưởng đến tôi.
“Rồi em sẽ ổn thôi mà. Anh chính là người đã truyền cho em lòng can đảm để chấp nhận mọi thứ đấy, Tomoya-kun.”
“Em thật láu cá mà.” Tôi vờ trêu và nhẹ nhàng kéo em lại sát bên bờ vai mình.
Nagisa đáp lại bằng cách tựa má em lên cổ áo tôi.
Tôi biết tất cả chuyện này không có thật. Dẫu vậy, tôi vẫn cảm thấy thật hạnh phúc. Giá như… khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi…
Như để đáp lại suy nghĩ đó, một luồng sáng lóe lên khiến tầm nhìn của tôi trở nên trắng xóa.
Những tia nắng ban mai soi chiếu xuống gương mặt tôi. Xem chừng có ai đó đã tự ý mở rèm cửa sổ phòng ngủ rồi.
“Ba ơi, chào buổi sáng.” Thủ phạm cất tiếng gọi.
Dáng vẻ và dung mạo của con thật giống với Nagisa, chỉ có một số điểm khác biệt nhỏ nhặt, dễ nhận thấy nhất chính là mái tóc suôn dài tới ngang hông đầy duyên dáng.
Trong đáy mắt con vừa toát lên nét kiên định, trang nghiêm, lại vừa mong manh và nhân hậu, hệt như ánh mắt của Nagisa.
“Chào buổi sáng, Ushio.”
Tôi vẫn nhớ như in cuộc sống khi trước, lúc Ushio hãy còn nằm trong bụng mẹ. Giờ con đứng đây, ngay trước mắt tôi, lớn khôn biết chừng nào.
“Con xin lỗi, ba chói mắt lắm ạ?”
“Không sao đâu con.”
Tôi nheo mắt, đáp.
Cảm giác tựa hồ hơi ấm từ gò má của Nagisa vẫn còn lưu lại nơi vai tôi. Cơ thể tôi như muốn chối bỏ sự thật rằng em đã không còn nữa.
“Dĩ nhiên rồi, đó chỉ là một giấc mơ thôi.”
“Giấc mơ gì ạ?”
Ushio nghiêng đầu hỏi. Không biết con thức dậy từ bao giờ, thậm chí đã mặc sẵn đồng phục đi học rồi.
“À, không có gì đâu con.”
Tôi đứng dậy và nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời quang đãng không gợn một áng mây đen.
“Hôm nay có vẻ là một ngày đẹp trời đấy.”
“Con cũng đoán vậy.”
Hai cha con đều nhất trí như thế.
・・・
Thấm thoát đã hơn mười năm kể từ ngày tôi và Ushio sống cùng nhau. Vô vàn chuyện đã xảy ra suốt chặng đường một thập kỷ ấy, khó mà kể hết trong một sớm một chiều. Chúng tôi chia sẻ với nhau từng phút giây, cả khi hạnh phúc cũng như những lúc buồn đau. Dẫu vậy, từng ngày trôi qua dưới mái ấm này vẫn thật bình yên. Hai chúng tôi đều bận rộn với cuộc sống riêng của mình, nhưng luôn cảm thấy vui vẻ những khi ở gần nhau. Hai cha con vẫn sống tại căn hộ nơi Ushio được sinh ra. Đôi lần tôi đã định sẽ chuyển tới một nơi nào đó. Nhưng vì nhiều lí do, chúng tôi quyết định gác lại, rồi sau đấy cũng không nghĩ tới nữa. Ushio có vẻ muốn gắn bó với nơi mà con đã sinh ra và lớn lên. Phải rồi, “thủy triều” dù có đi đâu vẫn luôn quay về bờ mà. Kể cả bản thân tôi cũng cảm thấy khó mà rời xa căn hộ đã cùng mình trải qua biết bao kỷ niệm quý giá. Ushio cất tiếng gọi tôi khi đang ngồi bên chiếc bàn con. “À, ba này…” Con không còn gọi tôi là “papa” như trước nữa. Nghĩ cũng buồn, nhưng thật là ngốc nếu hy vọng con sẽ giữ cách gọi trẻ con ấy mãi. “Hôm nay con tan học lúc một giờ nhé.” Vừa nói, Ushio vừa mân mê li trà trên tay. Con cũng đã dùng xong bữa sáng do tôi nấu.
“À, hôm nay là ngày cuối cùng của đợt kiểm tra giữa kỳ rồi nhỉ?” Tôi hỏi, đọc lướt qua tờ báo trên tay trước khi nhấp một ngụm trà.
“Dạ. Câu lạc bộ của con cũng không sinh hoạt tuần này. Thế nên ba để con nấu bữa tối nay cho.”
“Được thôi, ba rất mong được nếm mấy món con làm đấy.”
Giờ tôi mới nhận ra, tuần này Ushio thường về nhà sớm hơn mọi khi. Nhớ lại thì, hồi còn đi học, suốt một thời gian dài tôi chẳng tham gia hoạt động gì ở trường, nên thật không để ý thấy sự khác thường về giờ giấc cho tới khi con nhắc đến. Nói đúng hơn thì tôi cũng đã có dịp sẻ chia một đoạn cuối quãng đời thanh xuân vườn trường với Nagisa hồi còn sinh hoạt trong câu lạc bộ kịch nghệ, nhưng xem chừng khoảng thời gian ngắn ngủi ấy không thể làm lu mờ kí ức về những năm tháng “huy hoàng” kia.
“Cũng chẳng còn bao lâu nữa là tới mùa mưa, rồi sau đó là nghỉ hè.” Ushio hào hứng.
“Ờ.” Tôi đáp.
Cái nhíu mày của Ushio tỏ rõ là con không hài lòng với câu trả lời cụt ngủn vừa rồi. Hè đến, với con mà nói là những tháng ngày có ít thời gian rảnh hơn cả trong suốt năm học. Còn với công việc của tôi thì đó cũng là một giai đoạn tương đối vất vả. Thật không dễ để hai cha con tận hưởng kì nghỉ này cùng nhau.
“Gượm đã, nói thế tức là ba không cảm thấy vui khi đến mùa hè sao?”
Gương mặt tôi chắc đã hiện rõ câu trả lời. Ushio vẫn cứ nghiêng đầu dò xét, khiến mái tóc dài lắc lư qua lại sau lưng.
“Ý ba không hẳn vậy. Xem nào, con cũng đâu thích cảnh ba đầm đìa mồ hôi đâu, đúng chứ?”
Khóe môi Ushio nở một nụ cười tinh nghịch.
“Nhưng mà hè đến thì ba sẽ có dịp ngắm con mặc đồ bơi, phải không nào?”
“À, con nói ba mới nghĩ tới đấy…”
Tôi chọc ngoáy lại. Bằng này tuổi rồi, bộ con nghĩ tôi sẽ thấy hứng thú với mấy cô nàng choai choai trong bộ đồ tắm chắc. Ushio nhận ra, liền vừa cười vừa tiếp lời.
“Nếu ba thích, con sẽ để ba chọn đồ bơi cho con. Kiểu nào con cũng mặc được hết, kể cả mấy bộ ‘thoáng mát’.”
“Chà, nếu con nói vậy thì… Chờ đã, đùa vậy là quá lố đấy nhé!”
Nhận ra đã đến giới hạn, tôi không định đẩy trò đùa này đi xa hơn.
Mặc dù là ba, tôi không thể phủ nhận rằng Ushio càng ngày càng ra dáng thiếu nữ, hơn hẳn Nagisa hồi bằng tuổi. Có thể do con thừa hưởng gen từ tôi, hoặc cũng có thể là di truyền từ bà ngoại Sanae-san vốn tiềm ẩn bên trong Nagisa. Mà dù lí do gì đi nữa, tôi không khỏi tự hào với “kết quả” đạt được.
Cơ thể con bắt đầu trổ mã vào năm lên sơ trung, thế nhưng Ushio còn chẳng có vẻ gì là bận tâm đến điều đó. Tôi buộc phải cải tạo lại căn hộ với mong muốn Ushio có không gian riêng tư để thay trang phục (dù là thế, nếu trễ học thì con cũng chẳng ngần ngại bỏ qua cái sự “riêng tư” vô cùng cần thiết ấy; đúng là thói quen thì khó mà thay đổi được). Vậy nên kì thực bất cứ ý tưởng nào về ngoại trang hay đồ tắm mà con sẽ mặc cuối cùng cũng chỉ dẫn đến cái kết khó đỡ cho tôi mà thôi… Tốt nhất không nên bàn về chủ đề này nữa.
“Ba đang tưởng tượng ra cái gì đấy kì cục phải không?”
Ushio cười toe toét khi biết đã nắm thóp được tôi.
“Ờ, con đoán đúng rồi đấy.”
Ushio tròn mắt ngạc nhiên. Câu trả lời thật thà của tôi chắc hẳn nằm ngoài dự liệu của con.
“Con tưởng ba chỉ đang đùa thôi chứ.”
“Là thế đấy. Ba không thích đâu. Ba cũng không muốn con nói về bản thân mình theo cách đó.”
“Con hiểu rồi, xin lỗi ba.”
Biết nhận lỗi ngay lập tức, cái tính này hẳn là thừa hưởng từ Nagisa rồi.
“Thôi, đến lúc con phải lên trường rồi. Ba chúc con may mắn đi.” Ushio đứng dậy, một tay cầm lấy đôi giày, tay kia chỉnh lại nếp váy sao cho phẳng – một cử chỉ điển hình của những thiếu nữ đồng lứa.
“Gặp lại ba sau.”
“Đi đường cẩn thận nhé.”
“Dạ.”
Khoác cặp qua vai, Ushio hướng về phía cửa ra vào. Chợt như quên gì đó, con ngoái lại nhìn và nói.
“Tạm biệt mẹ.”
Khi thốt ra những lời ấy, ánh mắt con hướng về khung ảnh nhỏ được đặt trên ngăn kéo cạnh lối đi.
Đó là tấm ảnh chụp Nagisa từ rất lâu về trước. Khi ấy Ushio còn chưa được thụ thai. Thiếu hơi ấm của mẹ từ khi còn nhỏ nên con cũng chẳng thể biết được mẹ mình là người như thế nào. Dẫu vậy, Ushio vẫn tự nhận ra được giữa mình và người trong ảnh kia có một mối liên kết máu thịt thiêng liêng, cũng chính con là người đề nghị tôi đặt hình của Nagisa trong nhà.
Tôi cười mãn nguyện.
Em thấy chứ, Nagisa?
Chẳng phải anh đã bảo con bé rồi sẽ trở thành một thiếu nữ mạnh mẽ sao.
Tôi trấn an Nagisa khi nhìn lên khung ảnh. Từ nơi ấy, em cũng đang nhìn về phía tôi.
Chiều hôm đó, khi tôi đang ở chỗ làm.
“À, tôi hiểu. Xem chừng cô con gái bé bỏng ngày nào của cậu giờ đã trưởng thành rồi.”
Yoshino-san nói với một biểu cảm vô cùng xúc động trên khuôn mặt anh ta khi chúng tôi tán gẫu về những chuyện xảy ra ban sáng.
Yoshino-san là người đã giới thiệu cho tôi công việc hiện tại, đồng thời anh cũng hết lòng giúp đỡ, chỉ bảo khi tôi mới thử việc và sẵn lòng làm cộng sự với tôi khi tôi trở thành nhân viên chính thức. Trùng hợp thay, Yoshino-san cũng là một đàn anh đã tốt nghiệp từ ngôi trường mà tôi và Nagisa từng theo học, trước chúng tôi vài khóa.
Xét về độ lành nghề thì anh ta phải nói là thuộc dạng kỳ cựu. Tôi nghe nói sếp cũ của anh ta thậm chí từng cho phép Yoshino-san tách ra để làm một nhà thầu độc lập, nhưng anh ta quyết định ở lại công ty.
“Con bé mười bảy tuổi rồi đấy. Thật nhanh làm sao.”
Tôi nhại lại cái âm giọng anh ta vừa dùng khi nãy. Năm năm từ ngày Ushio được sinh ra, giữa tôi và con hầu như không có một kỉ niệm chung nào, thế nhưng cả hai đã khỏa lấp quá khứ u ám đó bằng hơn một thập kỉ sống hạnh phúc bên nhau. Nghĩ lại quãng thời gian ấy thật không khỏi làm tôi thấy bồi hồi.
“Nhân tiện, con bé đang học tại trường cũ của chúng ta phải không?”
“Vâng. Em nghe nói cơ sở vật chất và cả chất lượng học sinh đều tiến bộ hơn hẳn thời chúng ta còn học. Nền giáo dục quả là đã có sự phát triển vượt bậc.”
“Vậy sao? Với những kỉ niệm đã có ở đó, tôi lại không mấy mong đợi những sự thay đổi to lớn đến vậy, dù biết rằng suy nghĩ như thế thì thật đáng xấu hổ.”
Tôi cũng có cùng cảm giác với Yoshino-san.
“Mà này, Yoshino-san, anh đoán xem con bé đang tham gia câu lạc bộ nào?”
Anh ta trầm ngâm.
“Nhớ lại thì tôi cũng chưa bao giờ hỏi cậu về chuyện đó nhỉ. Thế con bé chọn câu lạc bộ nào?”
Tôi đáp một cách tự hào.
“Chính là câu lạc bộ kịch nghệ đấy.”
Yoshino-san đáp lại với vẻ ngạc nhiên xen lẫn thích thú.
“Thật vậy à. Tôi nghe nói câu lạc bộ kịch nghệ đã bị giải thể sau khi Nagisa-san tốt nghiệp, nhưng ai mà ngờ được chính con gái của hai người lại tái lập nó chứ.”
“Ushio đã lên kế hoạch cho việc đó từ khi con bé được phép tham gia câu lạc bộ. Giờ thì câu lạc bộ kịch nghệ cũng lớn mạnh không kém gì các hội nhóm còn lại của trường. Thật đáng ngạc nhiên nhỉ?”
“Hẳn rồi.”
Yoshino-san gật gù. Hẳn anh ta cũng cảm thấy sự tự hào chất chứa trong câu nói của tôi. Bản thân tôi cũng hoàn toàn bất ngờ khi Ushio nói ra điều đó. Con đã phải chờ đợi gần một năm trước khi tiết lộ cho tôi.
Tôi đoán Ushio biết rất rõ chuyện mẹ mình–Nagisa–đã từng là hội trưởng câu lạc bộ. Dẫu vậy, có thứ gì đó khiến con không thực sự thấy vui về điều ấy. Con đã phải đắn đo suy nghĩ suốt một thời gian dài mà không nói với tôi lấy một lời, mãi cho đến thời gian gần đây. Có lẽ Ushio nghĩ cần lựa thời điểm phù hợp.
Cái lúc con đủ can đảm thú nhận với tôi chuyện về câu lạc bộ, gương mặt Ushio vừa lo lắng, hoang mang, nhưng cũng phảng phất sự an yên như vừa trút được gánh nặng. Thật kỳ lạ, tôi lại cảm thấy ấm lòng khi nhìn con gái mình, sau bao nhiêu năm, vẫn luôn ý thức về việc những thứ con sắp làm có ảnh hưởng tới người khác hay không.
“Vậy, khi nào thì tới buổi trình diễn tiếp theo của câu lạc bộ kịch nghệ hả, Okazaki?”
“Cũng sắp hết học kì rồi, em đoán là vào trung tuần tháng Bảy. Khá chắc là đợt đấy sẽ không có chuyện giới hạn chỉ học sinh mới được tham gia đâu.”
“Thế thì tôi phải đến xem cho biết.”
“Anh đi cùng với em luôn cho vui.”
“Nếu đã vậy, sao ta không rủ tất cả mọi người?”
Khi nói ra những lời ấy, nhìn Yoshino-san còn phấn khích hơn cả tôi.
“Mọi người sao? Được thế thì tuyệt lắm nhỉ.”
“Chắc chắn rồi.”
Không những phấn khích ở mức độ thông thường, sự hào hứng trên mặt Yoshino-san dường như làm anh ta trẻ ra phải đến mười tuổi.
“Cơ mà để tập luyện và chuẩn bị cho một vở kịch hẳn là tốn nhiều công sức lắm, phải chứ?” Yoshino-san hỏi.
“Ý anh là sao?”
“Thời tôi còn đi học, các câu lạc bộ muốn trình diễn phải chuẩn bị sân khấu và tập dợt vào mỗi sáng. Giờ chắc cũng chẳng khác gì đâu hả?”
“Anh nói cũng có lí.”
Khi tôi và Nagisa còn tham gia câu lạc bộ kịch nghệ, chúng tôi chỉ diễn đúng một vở, mà việc chuẩn bị cho buổi diễn ấy cũng không tốn quá nhiều công sức. Thật lòng mà nói nó còn chẳng giống một buổi diễn chính quy. Giờ nhớ lại, tôi từng thấy Ushio miệt mài tập thể dục và uốn dẻo khi ở nhà.
Từ những gì Yoshino-san nói, tôi nhận ra đấy chính là những lúc con tập luyện cho hoạt động ở câu lạc bộ.
“Cũng hơi muộn để nói điều này, chúc mừng cậu vì đã nuôi dạy được một cô bé khỏe khoắn và lanh lợi.”
“Cảm ơn anh…” Tôi cười đáp.
Thật ngại phải thừa nhận, nhưng chính tôi cũng không thực sự để tâm đến việc con gái mình đã lớn khôn nhanh đến nhường nào.
“Đừng thất vọng, Okazaki. Tôi biết cậu đã rất nỗ lực làm một người ba đơn thân. Nếu không nhờ sự cố gắng đó của cậu, tôi không nghĩ hai ta còn cơ hội làm đồng nghiệp với nhau nữa đâu.”
“Yoshino-san…”
Những lời ấy khơi dậy một miền kí ức trong tôi.
Hơn mười năm trước, có một lần Ushio bị ốm rất nặng. Con sốt cao dữ dội mà không có dấu hiệu thuyên giảm, triệu chứng hệt như căn bệnh bí ẩn từng đeo bám Nagisa trước đây. Không biết làm gì khác hơn, tôi xin nghỉ việc và dành thời gian ở bên cạnh chăm sóc Ushio. Dù vậy, bệnh tình của con cũng không khá hơn. Trong cơn tuyệt vọng, tôi bế con ra ngoài, tìm kiếm sự giúp đỡ giữa trời tuyết mù mịt, thế nhưng chính bản thân tôi cũng chẳng biết phải cầu xin sự trợ giúp ấy từ đâu.
Rồi, một điều kì diệu đã xảy ra.
Kí ức của tôi về những diễn biến sau đó rất mơ hồ, hẳn là vì tôi đã kiệt sức tới mức mê sảng. Bản thân Ushio cũng thừa nhận rằng con không nhớ gì về ngày hôm đó.
Cả hai cha con đều không dám chắc chuyện gì đã xảy ra. Sau cùng, chúng tôi nghĩ có lẽ chính số phận đã sắp đặt mọi thứ theo một cách nào đấy.
Theo những gì tôi còn nhớ được, thoạt tiên, tôi nghe tiếng con gọi.
“Papa.”
Mặc dù rõ ràng đó là tiếng của con gái mình nhưng phải mất một lúc tôi mới nhận ra. Giọng con không hề tỏ ra đau đớn hay mệt mỏi. Tôi đặt tay lên trán Ushio để kiểm tra và phát hiện con không còn sốt nữa. Bằng cách nào đó, con đã tai qua nạn khỏi.
Tôi ôm Ushio vào lòng mà khóc, khóc thật to, chẳng quan tâm có ai thấy mình trong bộ dạng ấy hay không. Khoảnh khắc đó là thứ mà tôi nhớ rõ ràng nhất về ngày định mệnh kia.
Có thể thật khó tin, nhưng tôi nghĩ rằng chính tình yêu của Nagisa đã cứu lấy Ushio vào ngày hôm ấy, cũng như cứu cả tôi nữa.
Sự việc trên kéo theo một vài “rắc rối” trong mấy ngày kế tiếp.
Đầu tiên, tôi gọi điện và kể lại mọi chuyện cho Kyou, một bạn học cũ thời cao trung, lúc ấy đang là cô giáo tại trường mầm non của Ushio. Cô ta tỏ ra tức giận và bảo tôi nên đưa con đến bệnh viện ngay lập tức. Ở bệnh viện, tôi gặp lại cô em song sinh của Kyou, Ryou. Cô cũng tỏ thái độ không hài lòng với tôi vì đã không thông báo sớm hơn về bệnh tình của Ushio (Ryou đã khóc khi nghe tôi kể lại câu chuyện). Từ những người tôi gặp cho tới nhân viên bệnh viện phụ trách chăm sóc Ushio, ai cũng tỏ ra tức giận với tôi (cũng phải, cả bản thân tôi còn thấy giận chính mình cơ mà). Dù vậy, những lời nói khi ấy của họ lại ấm áp đến lạ, và tôi biết họ cũng thực sự quan tâm tới sức khỏe của con. Họ khuyên tôi đừng cố gắng tự thân đối mặt với tất cả những vấn đề khó khăn mà nên tin tưởng và kêu gọi sự hỗ trợ từ những người xung quanh.
Từ đó tôi nhận ra, tất cả mọi người tôi quen biết đều không ngần ngại lắng nghe rắc rối của tôi, và sẵn sàng dang tay khi tôi cần đến sự giúp đỡ mà không hề tỏ ra phiền lòng vì điều đó. Tôi thật sự, thật sự biết ơn tất cả bọn họ.
Từ sau sự kiện ấy, tôi trở nên nhạy cảm và rất lo lắng cho sức khỏe của Ushio mỗi khi trời trở lạnh. May mắn thay, con không mắc phải cơn sốt khủng khiếp như thế thêm một lần nào nữa. Con hồi phục nhanh chóng và hầu như không gặp bệnh tật gì trong suốt vài năm tiếp theo.
Sau khi bình tâm trở lại, tôi quay về với công việc thợ điện. Với việc nghỉ ngang lưng như vậy, tôi đã sợ mình khó mà thuyết phục sếp sắp xếp cho tôi vị trí việc làm và mức lương như cũ. Thế nhưng ông ấy vốn dĩ đã tinh ý sửa lá đơn xin thôi việc của tôi thành đơn xin nghỉ phép dài hạn, thành thử không có gì thay đổi cả.
Nhắc đến chuyện quay lại làm việc…
“Yoshino-san này…”
“Hử?”
Trong giai đoạn tôi nghỉ việc, Yoshino-san đã đảm đương luôn nhiệm vụ của người lái xe để tiến độ công việc của tôi không bị trễ nải. Vai trò của chúng tôi khi làm việc cùng nhau vẫn không thay đổi kể từ khi tôi quay lại cho tới tận bây giờ. Tôi đã định trả vị trí lại cho anh ta nhưng lần lữa mãi mà vẫn chưa tìm được thời điểm nào thật sự thích hợp để mở lời.
“Sao vậy Okazaki? Mặt cậu trông u ám quá.”
“À thì, không… không có gì đâu anh.”
“… Tốt thôi.”
Có vẻ Yoshino-san đã lờ mờ đoán được tôi đang nhớ về chuyện Ushio lâm bệnh năm đó. Thật mừng vì anh ta không chủ ý đả động đến vấn đề ấy thêm nữa. Tôi quý Yoshino-san cũng vì sự thận trọng, biết đâu là điểm dừng của anh. Cuộc nói chuyện của chúng tôi ngưng lại tại đó, cũng không còn gì khác để bàn ngoài những hoạt động trong câu lạc bộ của Ushio hay việc hai cha con tôi hợp nhau biết chừng nào.
“Ta đi tiếp chứ?”
“Vâng, lên đường thôi.”
Chúng tôi kiểm tra lại trang thiết bị và tiếp tục công việc thường nhật. Công ty chúng tôi thầu sửa chữa và bảo dưỡng tất cả đường dây điện trong thị trấn. Có giai đoạn công ty cũng từng chịu trách nhiệm xây dựng lưới điện và đèn đường trong quá trình kiến thiết mở rộng thị trấn. Nhưng khi mà gần như mọi công trình đã hoàn thiện, việc của chúng tôi bây giờ phần lớn là thay bóng đèn cháy và sửa máy biến áp cũ. Nói ngắn gọn, chúng tôi sửa chữa từng phần nhỏ của thị trấn này.
Ban đầu, tôi đơn thuần nhận việc này vì ý nghĩ muốn bảo vệ Nagisa. Trong quá trình lao động, tôi dần nhận ra rằng đây không còn là công việc kiếm ăn thông thường nữa, mà dần trở thành một nghĩa vụ, một nhiệm vụ cao cả mà tôi sẽ gắn bó đến hết đời. Không đơn thuần là nối vài ba sợi dây nhợ lại với nhau, tôi thấy mình như đang “chữa trị” những thương tổn cho thị trấn thân yêu này. Chẳng biết từ bao giờ tôi lại có cách nhìn như thế, thật bí ẩn.
Hôm nay chúng tôi được cử đi lắp đặt dây cáp và điểm kết nối cho một đường dây internet tốc độ cao. Cáp quang không như các loại dây dẫn quen thuộc khác nên chúng tôi phải cực kì thận trọng.
“Chậc, ít nhất nó cũng nhẹ hơn so với dây đồng.”
“Bởi cáp quang là sợi thủy tinh. Vấn đề không phải nằm ở khối lượng, mà là sợi cáp mỏng như bún, hở tí là đứt, nên cần hết sức tỉ mỉ khi làm việc.”
Chúng tôi đã có nhiều năm kinh nghiệm tháo lắp các đường dây nên cũng không gặp nhiều khó khăn để hoàn thành phần việc này. Dù vậy, do phải cẩn thật từng li cũng như yêu cầu về độ chính xác khi lắp đặt rất cao, vô hình trung đã kéo dài thời gian làm việc thêm rất nhiều.
“Xong, đây là con ốc cuối cùng phải xiết rồi.”
“Bên này cũng vậy. Tôi sẽ thu dọn dụng cụ, cậu kiểm tra ping đi Okazaki.”
“Vâng.”
Chúng tôi được giao cho một thiết bị đặc biệt để kiểm tra tốc độ đường truyền. Với loại dây dẫn mới này, chúng giúp tín hiệu mạng truyền đi nhanh và ít gặp lỗi hơn hẳn so với việc sử dụng dây đồng. Để đảm bảo chính xác, người kiểm tra phải mang theo thiết bị leo lên trụ lắp đặt. Nếu có thể thực hiện được công đoạn này dưới đất thì tiện hơn biết bao nhiêu, nhưng vốn dĩ cái nghề này yêu cầu cao về mặt thể chất nên leo lên leo xuống miết tôi cũng quen rồi.
“Ổn cả chứ?” Yoshino-san hỏi.
Tôi đợi cho tới khi máy kiểm tra tín hiệu xong. “Đèn sáng xanh cả, ổn rồi ạ.” Tôi quệt mồ hôi trên trán và thông báo kết quả cho Yoshino-san.
“Được, vậy thì tôi đóng nắp đậy lại đây.”
“Cảm ơn anh.”
Chúng tôi cùng ngước lên nhìn thành quả vừa đạt được một cách mãn nguyện, cuối cùng cũng xong việc. Chợt có giọng một thiếu nữ vang lên từ sau lưng chúng tôi.
“Các quý ông đây hẳn có một ngày làm việc vất vả nhỉ?”
Công ty chúng tôi chỉ toàn nhân viên nam, nên chắc chắn người đó không phải đồng nghiệp. Công ty đã từng vài lần tuyển dụng nhân viên nữ nhưng không có ai ứng tuyển cả, quanh quẩn mãi cũng chỉ có ba mạng thường trực là sếp, Yoshino-san và tôi.
Thật ra, tôi không bao giờ nhận lầm giọng nói này với giọng của bất kì ai khác.
“Tan học rồi à, Ushio?” Tôi hỏi lại.
Cô con gái của tôi hẳn là đang trên đường về nhà sau khi tan trường.
“Chào bác, Yoshino-san.”
Cộng sự của tôi đặt tay lên vành mũ thay cho lời chào.
“Con có định đi mua đồ cho bữa tối luôn không?”
Ushio đáp lời với gương mặt rạng rỡ.
“Dạ. Con biết một cửa hàng tháng này đang có đợt hạ giá vào mỗi buổi chiều. Con chưa ghé qua xem, nhưng chỉ nghĩ đến những thứ có thể mua được ở đó thôi cũng thú vị quá chừng rồi.” Con cười khúc khích. “Chọn được món ngon giá rẻ là siêu lời luôn.”
Khoảnh khắc nhìn con thể hiện sự quyết tâm khi làm một việc gì đó thật sự khiến tôi cảm thấy tự hào và thêm tin tưởng vào con gái mình hơn. Tôi tự hỏi Ushio thừa hưởng những điều ấy từ ai, tôi hay Nagisa.
“Nhắc mới nhớ, ba muốn tối nay ăn gì?” Con hỏi, khoác tay cầm cặp qua vai.
“Xem nào, món gì đó có thịt có thà tí, kiểu thịt xào được không?”
“Để con nghĩ… vậy thì ta ăn thịt heo xào gừng, cùng sốt caramel hành tây nhé?”
Một ý tưởng không tồi chút nào.
“Nhất trí.”
“Chà, nghe chừng bữa tối của cậu hấp dẫn đấy.”
Yoshino-san cười bảo.
“Tôi ganh tị với cậu rồi đó. Có khi tôi cũng phải ‘đòi’ Kouko nấu vài món tôi thích, chắc cũng không phiền gì cô ấy.”
Tôi và Ushio cười như được mùa khi nghe anh ta nói vậy. Thật là một ông chồng đáng yêu, tận tâm với vợ tới mức nghĩ rằng yêu cầu một bữa tối theo ý mình là quá đáng. Mà, nghe vậy thấy cũng ấm lòng phết.
“Con về đây, ba với bác làm việc suôn sẻ.”
“Chúc con may mắn ở cửa hàng.”
“Không cần chúc may mắn đâu, con lo được vụ này mà,” con vỗ ngực đầy tự tin, mạnh tới mức làm bản thân cô nàng loạng choạng cả người. Thôi, tốt nhất cứ giả vờ không trông thấy pha vừa rồi.
Con đi rồi, Yoshino-san mới khẽ cười.
“Sao vậy ạ…?”
“À, tôi đã có ấn tượng này từ hồi lần đầu gặp con bé, giờ thì càng rõ ràng hơn là Ushio xinh xắn như mẹ còn tính cách thì thừa hưởng từ cha.”
“Anh không phải người đầu tiên nói với em thế đâu.”
Tôi khẽ cười. Trong một cuốn sách tôi từng đọc, họ cũng nói thường con gái lớn lên sẽ càng giống cha hơn. Dẫu sao trong mái ấm hai người này, đâu còn ai khác giúp định hình tính cách con nữa chứ.
Được cái những người tôi quen thì ai cũng nghĩ như Yoshino-san. Kyou là một ví dụ điển hình.
“Ushio từng rất dễ mắc cỡ, tôi cứ nghĩ con bé sẽ giống Nagisa từ ngoại hình tới tính cách. Nhưng giờ nhìn lại, cái kiểu thầm lặng quan tâm giúp đỡ bạn bè và cả thái độ vặn vẹo khi đáp lời người khác, đích thị là giống hệt tính của ông. Mà thôi, vốn dĩ Ushio là một cô bé hiền lành và trung thực mà.”
Có lần cô ta đã nói thế với tôi. Ngay cả Sunohara, một thằng mà tôi không hiểu sao mình vẫn có thể xem nó là bạn chí cốt, cũng từng nói về Ushio như vậy.
“Okazaki, nhìn con bé tao có cảm tưởng là ai đó đã sao chép toàn bộ tính cách của mày rồi bỏ vào một cái vỏ có ngoại hình của Nagisa. Mà, sẽ còn tệ hơn nữa nếu con bé trông giống mày. Quỷ thần ơi, tưởng tượng một thiếu nữ xinh đẹp nhường ấy lại là phiên bản mini của Okazaki, không từ ngữ nào có thể diễn tả nổi luôn.”
Dù cái cách Sunohara mô tả làm tôi cảm thấy nó đang làm quá, nhưng không phải không có ý đúng. Dẫu vậy, tôi nhận ra Ushio vẫn biểu hiện những phẩm chất chỉ mỗi con mới có được. Đơn cử, kĩ năng chọc ngoáy Sunohara của con ở đẳng cấp thượng thừa, hơn tôi một bậc.
Kể ra thằng đấy chắc cũng không muốn nhắc lại mấy chuyện đó đâu.
“Này Okazaki, sao mày ngăn cản tao? Nghiêm túc đó, lần này mày phải trả lời cho ra ngô ra khoai. Tao chỉ muốn chơi đùa với Ushio-chan bé bỏng thôi mà. Khoan… khoan đã, tao đâu có ý đồ gì đen tối khi nói vậy. Bỏ cái cờ lê xuống đã rồi tính. Đùa thôi mà, cứ… cứ quên hết mấy cái tao vừa nói đi nhé. Ê, đã bảo khoan mà………. Í-iiiiiii!!”
Kể cũng nhớ mấy tiếng rống cùng các pha tấu hài ngớ ngẩn của nó.
Tôi quay sang Yoshino-san và tiếp tục cuộc nói chuyện.
“Nhưng mà nói về việc nhà thì con bé chu toàn tốt hơn em nhiều. Hồi Ushio còn nhỏ, em phải cáng đáng hết, còn bây giờ đến cả trình độ nấu ăn mà em hằng tự hào cũng bị con bé cho hít khói rồi.”
“Ồ, vậy ra con bé có khiếu trong chuyện tề gia nội trợ à.”
“May là thế.”
Đó thật sự là một điều đáng tự hào. Khi nuôi dạy Ushio với tư cách một người ba đơn thân, đôi khi tôi thầm nghĩ và lo lắng rằng liệu mình có thể dạy dỗ con lớn lên thành một thiếu nữ thuần chất Nhật Bản không. May thay, những lo lắng đó giờ đã trở nên thừa thãi. Ushio, con thật sự đảm đang, đáng tin cậy và rất nữ tính.
“Haha, rồi sau này con bé sẽ trở thành một người vợ tuyệt vời đấy.” Yoshino-san khẽ cười, nói.
“V-… vợ á?” Tôi lắp bắp.
Những gì anh ta vừa thốt ra khiến tôi cảm thấy khó chịu.
“Sao vậy Okazaki? Trông cậu như sắp phát khùng lên ấy.”
“À thì… em…” Tôi cố dịu giọng lại.
Dĩ nhiên tôi không phản đối việc Ushio kết hôn. Không gì làm người cha hạnh phúc hơn giây phút nhìn thấy con gái mình trong bộ váy cưới. Nhưng… quan trọng là… chồng của con là người như thế nào.
“Này, đừng bảo là cậu không thích nhìn thấy con bé đi lấy chồng nhé.”
“Không, không phải…” Tôi lấp lửng.
Một lần nữa, tôi tưởng tượng ra cảnh Ushio bước lên xe hoa. Một cảm giác xa lạ ập tới mà tôi chỉ muốn xua tan nó đi khỏi đầu.
“Nói đúng ra thì đó là vấn đề cá nhân thôi.” Tôi giải thích. “Ý em là… trước khi lo chuyện lấy chồng thì con bé phải có b-bạn trai đã chứ nhỉ? Rồi phải làm quen nhau, tìm hiểu nhau từng chút một, xây dựng mối quan hệ trong sáng lành mạnh các kiểu…”
Đó là tiêu chí mà tôi đặt ra cho bất cứ thằng ngốc nào dám cả gan mơ tưởng tới việc hẹn hò với con gái tôi. Phải, mọi chuyện phải theo trình tự như thế, chắc chắn phải như thế.
“Có thật là hồi quen Nagisa, cậu thực hiện đầy đủ từng đó ‘bước’ không thế?”
“Anh nói vậy tức là sao?” Tôi ấp úng.
Đúng như Yoshino-san ngụ ý, thời gian hẹn hò với Nagisa, chúng tôi ít nhiều không tuân theo mấy “công đoạn” tôi vừa liệt kê.
“Thì em không, nhưng với tư cách là cha con bé, ít nhất em muốn bảo vệ Ushio khỏi những thứ mà sau này nghĩ lại con bé sẽ thấy hối tiếc.”
“Cậu có bao giờ thấy hối tiếc không?”
“Hả?” Tôi lại lắp bắp.
Dĩ nhiên là không. Kí ức về những lời Nagisa từng nói, rằng em không bao giờ thấy hối tiếc về những gì mình đã làm suốt cuộc đời ngắn ngủi ấy, vẫn hiển hiện rõ trong tâm trí tôi. Phần mình, tôi cũng không nghĩ khác em chút nào.
“Về chuyện đó, em…”
Tôi do dự, vẫn nghĩ về những lời nói năm ấy của Nagisa. Yoshino-san nhìn tôi có đôi chút ái ngại và lên tiếng trước khi tôi kịp trả lời.
“Đừng lo, tôi hiểu ý cậu.” Anh ta thật thà nói và cười trấn an. “Mọi người vẫn bảo một người cha sẽ trở nên cực kì khó tính khi lo lắng cho con gái của mình, cậu hẳn là không phải ngoại lệ.”
Dù đúng là vậy thật, song tôi vẫn thất bại trong việc chứng minh cho Yoshino-san thấy quan điểm của bản thân.
“Okazaki, đã là đàn ông thì phải rộng lượng. Rồi một ngày, con bé sẽ dẫn người nó yêu về ra mắt cậu. Đến lúc ấy, học cách chấp nhận chuyện đó cũng chính là cách người cha thể hiện tình yêu dành cho con gái mình.”
“Cái đó cũng tính là tình yêu ạ?”
“Ờ, tình yêu chứ gì nữa.” Lại đến chủ đề yêu thích của Yoshino-san rồi đấy. Chỉ nghĩ tới những gì anh ta sắp “phun” ra là tôi lại thấy lạnh sống lưng. Ngẫm lại, số lần tôi nói với Nagisa rằng tôi yêu em chắc đếm được trên đầu ngón tay.
“Vậy ý anh là em phải chấp nhận chuyện Ushio có b-b-bạn trai?”
“Tự nhiên líu giọng vậy, bình tĩnh lại nào.”
“Thú thật là em không dám chắc mình chấp nhận được điều đó.” Tôi không giấu giếm ác cảm trước viễn cảnh ấy, đến nỗi ngôn từ phát loạn cả lên.
“Dù sao đi nữa.” Tôi nói tiếp. “Em hoàn toàn có quyền đặt ra thử thách cho bạn trai của con bé, phải không?”
Tôi đã từng phải thi đấu bóng chày với cha của Nagisa để được ông ta chấp nhận làm con rể. Điều kiện khi ấy là tôi phải đánh bật được cú ném cực nhanh của ông ta. Tôi nghĩ rằng chẳng có gì sai trái khi mà lúc này tôi đang ở vị thế tương tự như ông ngoại của Ushio ngày xưa.
“Hừmmm.” Yoshino-san gật gù. “Cái đó cũng hợp lí thôi, thế cậu đã có ý tưởng gì chưa?”
“Chắc chắn phải là lĩnh vực sở trường của em.” Tôi nhún vai đáp.
“Ờ, chẳng hạn?”
“Để xem.” Tôi suy nghĩ. “Thi xem ai lắp đường ống năng lượng nhanh hơn nghe hợp lí đấy. Anh thấy sao?”
“Cạn lời…”
Yoshino-san gửi cho tôi một ánh nhìn khó chịu.
“Thôi vậy, xem chừng cậu rất thích việc chỉ hai cha con sống chung một mái nhà. Bàn tới con cái, chắc tôi và Kouko cũng nên nhanh chóng ‘tạo’ một đứa.”
“Hê, anh không nghĩ là giờ có hơi muộn cho việc đó rồi sao, ‘lão già’?”
“Cẩn thận mồm miệng đó, nhóc…”
Anh ta cười đáp lại câu châm chọc của tôi. Đương khi ấy, tiếng Ushio lại vang lên.
“Cha ơi...?”
Giọng con lần này ra chiều do dự. Yoshino-san và tôi trèo xuống trụ điện và tiến lại chỗ con. Xem sắc mặt Ushio dường như đang gặp phải rắc rối lớn.
Đứng bên cạnh, đang nắm tay Ushio, là một bé gái tầm năm-sáu tuổi. Nhìn cô bé thế này không biết đã là học sinh tiểu học hay chưa. Tóc cô bé dài, thắt bím sang hai bên. Gương mặt có vẻ sợ hãi và lo lắng, hệt như gương mặt Ushio lúc này vậy.
Cô nhóc im lặng, chỉ trơ mắt nhìn lại tôi.
Vì lí do nào đó, nhóc này làm tôi nhớ về Ushio hồi còn bằng tuổi.
Ngoại hình không hẳn là giống hệt, nhưng ấn tượng về một cô bé ngại ngùng, không muốn làm phiền đến người khác vì vấn đề của mình thì không lẫn đi đâu được.
“Người bạn nhỏ này là ai thế Ushio?” Tôi và Yoshino-san cùng nhìn xuống cô bé.
“Con gặp cô bé bên kia đường. Có vẻ em ấy bị lạc.” Ushio giải thích ngắn gọn.
Xem chừng đây là một vấn đề nằm ngoài khả năng giải quyết của Ushio. Cô bé kia nhíu mày, như cố ngăn cho nước mắt đừng tuôn ra.
Ushio cũng từng như vậy, cố gắng không khóc trước mặt người lạ. Con từng được dạy chỉ được khóc ở hai nơi: trong phòng tắm và trong vòng tay của “papa”. Cho đến lúc này, sau bao nhiêu năm, Ushio vẫn nhớ lời dạy đó.
“Chúng con đã đi quanh đây vài vòng để tìm người thân của cô bé nhưng chẳng thấy ai cả…”
Tôi và Yoshino-san bất giác nhìn nhau.
Trong bao năm làm việc, chúng tôi đã nhẵn mặt với nhiều người dân trong thị trấn, nhưng cũng chưa gặp cô bé này bao giờ. Có thể cô bé và gia đình vừa chuyển đến đây, hoặc họ vốn sống ở thị trấn lân cận, chịu, chẳng thể đoán chắc được.
“Vậy, ba mẹ cô bé…”
“Không có ở quanh đây.” Yoshino-san thay tôi nói ra lời kết luận.
Dù cha mẹ cô bé là ai, tôi nghĩ lúc này họ cũng đã nhận ra sự biến mất của con mình và đang hoảng loạn tìm kiếm khắp nơi. Nếu đúng vậy, chúng tôi hẳn sẽ dễ dàng nhận ra họ. Một ông bố, bà mẹ tìm con chắc chắn không dễ bị bỏ qua và sẽ thu hút rất nhiều sự chú ý.
“Ừm, này cô bé…”
Bé con rụt người lại khi tôi thử tiếp cận, rõ là đang sợ hãi.
“Em đừng lo, không sao đâu. Trông ba dễ sợ thế thôi chứ là người tốt đấy. Chị hứa.”
Ushio chân thành động viên cô bé. Có vẻ đã an lòng hơn, cô bé ngước lên nhìn tôi, nhưng sự lo lắng vẫn còn hiện rõ trong đáy mắt.
“Được rồi, bé con muốn tìm ai nào?”
“Papa… Mama…”
Chà, hiển nhiên là vậy rồi.
“Họ trông như thế nào?”
“Papa khỏe, mama đẹp.”
“À, ta hiểu. Thông tin hữu dụng thế cơ chứ.”
Ushio lên tiếng. “Ba, hỏi như vậy cô bé không trả lời được đâu.”
Con có vẻ giận dỗi với tôi. Tôi cứ nghĩ kinh nghiệm tích lũy được từ việc chăm sóc Ushio khi còn bé sẽ giúp tôi nói chuyện được với cô nhóc kia. Xem chừng tôi đánh giá cao khả năng của bản thân quá rồi.
Ushio cúi xuống, ân cần nhìn vào mắt cô bé và nói bằng một giọng ngọt ngào tôi chưa từng nghe thấy trước đây.
“Bé này, nói cho chị nghe rõ hơn về papa và mama, nhé?”
Trông hai đứa hệt như chị em vậy.
A… tôi quên mất nguyên tắc cơ bản ấy. Khi nói chuyện với con trẻ, việc cúi xuống ngang tầm mắt chúng để chúng không cảm thấy sợ là ưu tiên hàng đầu. Có vẻ những kí ức ấy đã nằm ở một miền xa xôi nào đó cùng với tuổi thơ của Ushio rồi.
Cô nhóc vẫn không nói gì, chỉ nhìn Ushio với vẻ mặt phiền muộn. Ushio cũng im lặng, nhìn cô bé bằng ánh mắt dịu hiền, không đổi chủ đề cũng không hối thúc cô bé phải trả lời câu hỏi. Con, đơn giản chỉ là, đang chờ đợi.
“… Dạ”.
Có vẻ bị thuyết phục bởi sự quan tâm và lòng kiên định của Ushio, cô bé cuối cùng cũng mở lời. Chúng tôi dành ra một lúc để sắp xếp lại những nét chính về ba mẹ cô bé.
Ushio vẫn từ tốn thu thập thông tin từ người bạn nhỏ mới quen và ghi chú lại. Là một người cẩn thận và lo xa, con hẳn thường dùng cuốn sổ kia để ghi lại những lời thoại cần phải nhớ trong khi tập kịch.
“Được rồi, con đã ghi ra vài điểm nhận dạng mà chúng ta có thể sử dụng. Ba nghe này…”
Con nói và liệt kê những điểm chính qua lời mô tả của cô bé kia.
“Anh nhớ rồi chứ, Yoshino-san?”
Trước khi tôi kịp hỏi, Yoshino-san đã rút điện thoại di động ra khỏi chiếc túi đính trên đai đồ nghề và bấm số.
“Vâng, tôi đây. Tôi cần nhờ mọi người giúp đỡ. Có một cô bé đi lạc và chắc chắn ba mẹ nhóc ấy đang cuống cuồng tìm kiếm quanh đây, nếu gặp họ vui lòng liên lạc ngay cho tôi. Đặc điểm nhận dạng là…”
Tác phong nhanh nhẹn hệt như khi anh ta làm việc vậy.
Tôi nhớ tới cây cột điện mà cả hai vừa thi công ban nãy, xem chừng giờ nó có tí tác dụng rồi đây.
“Nào, lên thôi.”
“Ba làm gì thế?”
Ushio, ngạc nhiên và bối rối, trông theo tôi khi tôi đang leo lên cột điện. Cô bé bên cạnh cũng bộc lộ nét biểu cảm đó.
Dĩ nhiên việc thì đã xong rồi, và tôi không leo lên đây để làm màu.
Trên các trụ điện kiểu này, tôi sẽ có góc nhìn tốt hơn hầu hết mọi địa điểm khác trong thị trấn. Có lẽ chỉ những công nhân điện lực như tôi và Yoshino-san mới hiểu được cảm giác từ trên đây nhìn xuống là như thế nào.
Vẫn như thường lệ, Yoshino-san hiểu ngay ra ý định của tôi mà không cần một lời giải thích. Anh ta vẫn đang nói chuyện với ai đó trong điện thoại, rồi quay lên thông báo cho tôi.
“Okazaki, Johnny bảo đã nhìn thấy người giống như mô tả. Họ ở cách chúng ta một đoạn, hướng Đông-Bắc, đang nháo nhào tìm con. Leo lên cao nhất có thể và xem xem cậu nhìn thấy gì không.”
“Hiểu rồi!” Tôi hét lên đáp lại. “Đông-Bắc à, xem ai ở đó nào.”
Sau bao năm cộng tác cùng nhau, giữa tôi và Yoshino-san đã hình thành một sợi dây liên kết bền chặt, đến mức chỉ cần nhìn cũng biết người kia đang định làm gì. Cụ thể, có cảm giác như nó giống với thứ đã gắn kết tôi và Ushio.
Tôi phải leo cao hơn điểm lắp đặt ban nãy cả hai làm việc, vậy nên tôi để lại đai đồ nghề trên một cái chốt cạnh máy biến áp. Tôi vẫn thường để dụng cụ thế này khi phải khắc phục các lỗi bất thường hoặc khi cần sử dụng các thiết bị mà tôi không thường xuyên mang theo bên mình. Thông thường, chúng tôi giữ thói quen mang dụng cụ theo mọi lúc mọi nơi để sẵn sàng cho bất kì tình huống nào.
Tôi nhìn lướt một vòng quanh thị trấn khi leo lên đến đỉnh trụ điện. Tầm nhìn trên đây thật sự lý tưởng, hệt như tôi kì vọng. Không bị chắn bởi các tòa nhà nữa, gió quật vào người tôi từng cơn, thật sảng khoái.
Nhưng đây không phải lúc thư thả ngắm cảnh. Tôi lập tức tìm kiếm ở hướng Yoshino-san bảo ban nãy.
“Yoshino-san, ở hướng đó không có ai như mô tả cả.”
“Một người cũng không sao?”
“Có lẽ họ đã tìm ở hướng khác rồi. Ba nhìn sang mấy chỗ quanh đó xem.” Ushio cố trao đổi với tôi, hai tay chụm lại hai bên miệng.
“Ba biết rồi.”
Ngạc nhiên thay, một giọng nói lạ tôi không ngờ tới, vang lên.
“C-cố lên chú ơi.”
Cô bé vẫn còn ngại ngùng, song những lời ấy vẫn đến được tai tôi.
“Cứ để đó cho ta.” Tôi cố nói bằng giọng lạc quan để giúp cô bé cảm thấy bình tĩnh hơn.
Tôi học được cái giọng điệu ấy từ Ushio, không biết con có nhớ hồi vô tình dạy tôi điều này không nhỉ.
Ý nghĩ đó thoáng qua trong khi tôi đưa mắt nhìn quanh thị trấn. Thoạt tiên, không có dấu hiệu gì của ba mẹ cô bé.
Tôi xoay người lại để quan sát phần góc nhìn phía sau, trải mắt suốt 90 độ mà vẫn không thu hoạch thêm được gì.
“Nếu em có ở đây, Nagisa, xin hãy gửi cho anh một dấu hiệu…”
Tôi thầm cầu nguyện với người vợ quá cố. Đúng lúc đó, một cơn gió nhẹ thoảng qua, bất giác làm tôi cảm thấy thư thái. Tôi lập tức nhìn về phía cơn gió ấy mách bảo.
Ở đó, trên ngọn đồi thân quen nơi tôi lần đầu gặp Nagisa, tôi nhìn thấy ba mẹ cô bé.
“Tìm thấy rồi.”
Cả ba người bên dưới hướng mắt trông lên chỗ tôi.
“Ushio, trên ngọn đồi. Con biết chỗ đó đấy, con đường hàng ngày con vẫn đến trường. Ngay góc bên này!” Tôi hét lên từ trên đỉnh trụ điện.
“Ngọn đồi, con hiểu rồi. Đi với chị nào.”
Xác định được đích đến, Ushio dắt tay cô bé đi về hướng đó. Nhóc con kia nắm tay Ushio đi được một đoạn bỗng dừng lại và quay về phía chúng tôi.
“…Cảm ơn các chú ạ.” Cô bé nói bằng giọng chân thành và cảm kích.
Tôi cùng Yoshino-san vẫy tay và tươi cười thay lời đáp lại.
“Được rồi, ta đi nào. Cảm ơn ba. Cảm ơn Yoshino-san.” Ushio tiếp lời.
“Không có gì, con đi cẩn thận nhé.” Tôi đáp.
Ushio nắm tay cô bé, cố gắng không để cô bé tuột lại phía sau. Tôi từng nghĩ hai đứa giống hai chị em. Nhưng không, giờ đây, Ushio hệt như một người mẹ bên cạnh cô con gái nhỏ của mình.
Một nỗi sầu muộn vô hình thoảng qua, khi tôi nhận ra rằng Nagisa đã không bao giờ được biết cảm giác ấy là như thế nào.
Hừm… đa cảm thế này thật không giống tôi mọi ngày.
“Nhìn xem con bé đã trưởng thành ra sao kìa. Lạ lùng thay, suốt bao lâu nay, Ushio với tôi vẫn là cô bé con nhút nhát ngày xưa.” Yoshino-san vừa nói vừa nhìn theo lũ trẻ biến mất nơi cuối đường.
“Em cũng nghĩ vậy. Mà thôi, lên nào.”
Tôi leo trở lên điểm quan sát trên đỉnh trụ điện lần nữa.
“Okazaki?” Yoshino-san cất giọng thắc mắc.
“Em muốn xem cảm giác ngắm nhìn mọi thứ từ trên này sẽ như thế nào.”
Thú thật, một phần trong tôi thực lòng muốn thưởng thức phong cảnh từ độ cao tuyệt vời này. Nhưng quan trọng hơn, sự lo lắng trong lòng mới là nguyên nhân chính thúc giục tôi leo lên trên.
Tôi nhìn lên ngọn đồi lần nữa. Hình bóng hai con người có vẻ là ba mẹ cô bé thấp thoáng trên đỉnh đồi, trông ngóng rồi lại từ từ trở xuống. Hẳn họ hồ nghi liệu con mình có đi lạc vào trong sân trường không.
Cuối cùng, Ushio cùng cô bé đã gặp được họ. Có vẻ giả thuyết của tôi đã đúng. Bé con rời khỏi vòng tay Ushio đã lập tức chạy tới lao vào vòng tay của người cha.
Tôi đoán bé con hẳn đã khóc rất to. Con trẻ không bao giờ im ỉm ôm cha mình chặt như vậy, lâu như vậy mà không vì lí do gì.
Ushio cúi đầu chào lịch thiệp trong giây phút gia đình nọ đoàn tụ. Người mẹ để ý thấy điều đó, cũng cúi đầu chào lại.
Ushio… con trông có vẻ bối rối, đó không phải là sự ngại ngần khi nhận được lời cảm ơn. Con dường như hướng sự tập trung vào người bạn nhỏ vẫn đang khóc trong vòng tay cha kia, hơn là chú ý đến song thân cô bé. Nhìn con, tôi đoán Ushio đã thấy hình bóng mình ngày ấy trong cô bé kia.
Sau một lúc, bé con đã thôi vùi đầu vào ngực cha và quay lại nói gì đó với Ushio. Ushio xoa đầu cô bé và đáp lại. Hẳn hai đứa đang trao nhau lời “cảm ơn”.
“Rồi, xuống thôi nào…” Tôi nhanh chóng trèo xuống trụ điện.
“Trên đó thế nào?” Yoshino-san hỏi khi tôi vừa chạm chân xuống đất.
“Quang cảnh rất đẹp đấy ạ.” Tôi nói trong khi tháo dây bảo hộ buộc vào trụ điện.
“Hừm, tôi mừng là mọi việc đã ổn thỏa.” Yoshino-san gật gù vẻ thỏa mãn, rồi anh ta nói tiếp.
“Cô bé kia nom như đã phải rất cố gắng mới không khóc. Con bé hẳn đã tuyệt vọng tìm kiếm ba mẹ trước khi gặp Ushio. Con trẻ ở tuổi này phải đối mặt với nhiều vấn đề mà bản thân chúng có quá ít kinh nghiệm để giải quyết.”
“Anh nói đúng.”
Tôi gật đầu tán đồng. Kí ức của tôi về sự giằng xé nội tâm của Ushio hồi bằng tuổi cô bé hiện về rõ như in dù hơn một thập kỉ đã trôi qua.
“Tôi nghĩ nỗi sợ của cô bé chỉ kết thúc khi đã cùng Ushio tìm được ba mẹ.”
“Vâng… hẳn vậy rồi.”
Hình ảnh bé con kia lao vào vòng tay cha lại hiện lên trong tâm trí tôi. Nó kéo theo hồi ức về lần đầu Ushio ôm lấy tôi mà khóc khi con mới năm tuổi. Cảm xúc khi đó dâng trào thật mãnh liệt, tuôn ra tựa hồ không gì cản được. Bồi hồi làm sao. Nếu Ushio vẫn còn nhớ khoảnh khắc ấy, hẳn con cũng cảm thấy như tôi bây giờ vậy.
Điều tiếp theo mà tôi nhớ rất rõ là khung cảnh. Cánh đồng ấy ngập tràn những luống hoa. Tại nơi đó, cuối cùng tôi đã lấy được sự quyết tâm đối mặt với chính mình và trở thành người cha mà Ushio cần.
Mười năm kể từ ngày đó, tôi vẫn cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống hiện tại, vì biết rằng hai cha con tôi đã đúng khi chọn bước trên con đường dài đằng đẵng này cùng nhau.
“Được rồi, sẵn sàng qua địa điểm tiếp theo chưa?”
“À vâng, ta đi th-…”
Từ cách một đoạn, tôi đã nghe thấy tiếng bước chân nện hối hả xuống mặt đường.
“Có gì mà gấp vậy Ushio?” Tôi hỏi.
“Con vẫn có thể đến kịp giờ giảm giá nếu cố chạy.” Con đáp, vẫn không dừng lại.
“Mua đồ đóng gói cũng được mà!” Tôi hét với theo. Con chạy nhanh đến nỗi khiến váy phấp phới cao tới mức bình thường tôi sẽ mắng cho một trận, nhưng tầm này chắc con cũng chẳng quan tâm tới việc ấy đâu.
Tiếng bước chân của con ngày một nhỏ dần theo nguyên tắc của hiệu ứng Doppler. Yoshino-san trông theo cười thích thú.
“Nói sao đây… để con gái cậu làm vậy là không được đâu, anh bạn trẻ.”
Tôi cười ngại ngần, đáp lại. “Vâng. Chắc cũng tại Ushio là người phụ nữ duy nhất trong nhà. Mấy chuyện này cũng khó nói.”
Đây là đời chứ không phải mấy bộ rom-com, thực sự thì tôi mong con cư xử nữ tính hơn trong pha vừa rồi. Tôi đã quá tuổi để tiêu hóa mấy trò đùa kiểu “lộ quần trong”.
Nhập nhoạng tối, tôi trở về nhà khi ánh tịch dương đang phủ một sắc cam lên thành phố, hệt như sắc màu tôi đã thấy trong giấc mơ ban sáng.
Nhớ lại lúc mình ra sức tìm kiếm ba mẹ cho cô bé kia, một làn gió ấm áp đã khẽ thổi qua khi tôi cầu nguyện sự giúp đỡ từ Nagisa. Nếu thực sự đó là Nagisa… chắc hẳn đúng là em vẫn luôn dõi theo chúng tôi từ một nơi nào đó.
Không thể thoát khỏi những suy nghĩ ấy, tôi cố gắng đi thật nhanh về nhà.
“Ba về rồi đây.”
“Mừng ba về.”
Ushio đang chờ tôi. Con mặc chiếc áo thun giản dị như thường ngày, nhưng giọng nghe ủ rũ hơn hẳn so với mọi khi.
Tôi liếc nhìn, chảo và nồi vẫn còn đặt trên bếp, vẫn thấy được hơi nước bốc lên. Những chỗ còn lại trông khá lộn xộn và Ushio thì mệt đừ cả người. Điều này có nghĩa là…
“Xem ra con vẫn đến kịp giờ giảm giá nhỉ.”
“Dạ, bằng một cách thần kì nào đó…”
Con đáp trong lúc nằm dài trên bàn.
Cũng không trách được, giúp cô bé kia tìm ba mẹ khắp các nẻo đường, rồi lại hộc tốc chạy đến cửa hàng mua đồ, tất cả những việc ấy có thể vắt kiệt sức của bất cứ ai.
“Có vẻ hai ta đã có một ngày vất vả rồi.”
“Phải… nhưng con còn không được trả lương như ba…”
Dù hãy còn mệt mỏi, trông con vẫn hài lòng khi đã đạt được mục đích.
“Ba đoán mấy bà gi-… ý ba là các quý cô đi mua hàng hẳn phải hung dữ lắm.” Tôi nói vọng ra trong phòng tắm khi đang thay đồ. Ushio xoay người về hướng tôi, tò mò hỏi.
“Ba từng gặp phải chuyện này trước đây rồi à?”
“Dĩ nhiên rồi.” Tôi đáp. “Mỗi lần ba đi làm về sớm và ghé qua cửa hàng mua đồ cho bữa tối, chỗ đó không khác gì bãi chiến trường.”
“Chao ôi, phục ba thật đấy, nghe oách ghê.”
Ushio cố gắng giơ tay lên tung hô công trạng của tôi một cách yếu ớt. Con hẳn đã dùng cạn sức lực trong việc giúp người bạn nhỏ kia và chạy tới cửa hàng. Nhìn con thế này, tôi vừa có chút thích thú, lại cũng thấy thật tự hào.
“Chà, nếu con mệt đến vậy thì để ba làm phần còn lại cho. Cũng chỉ cần hâm lại thức ăn rồi dọn ra thôi.”
Ushio nghe tôi nói thì ngóc đầu dậy.
“Cảm ơn ba, nhưng mà con đã nói mình sẽ làm bữa tối nay rồi, nên là… kyaaaa~~” Con đứng lên kèm một tiếng thở dài mệt mỏi.
“Chờ con một chút, con hâm xong đồ ăn ngay đây.”
“Thế thì để ba dọn bàn, công bằng nhé.”
Con vừa mang tạp dề, vừa nhìn tôi vẻ do dự nhưng cuối cùng cũng đồng ý.
“… Dạ, cảm ơn ba.”
Nhìn con trong chiếc tạp dề làm tôi nhớ đến lời nhận xét của Yoshino-san về kĩ năng nội trợ của Ushio. Điểm này thì tôi hoàn toàn đồng tình.
Nếu Ushio là một cô gái lạ mặt, không phải con tôi, và tôi gặp cô ấy trước khi gặp Nagisa, kiểu gì tôi cũng bị cô ta đốn tim cho mà xem. Không có ý gì đâu, cứ xem như đấy là một giả định vớ vẩn của người cha đáng quý này đi.
“Xong cả rồi đây.”
“Tốt lắm con gái.”
Hai cha con ngồi đối diện nhau bên bàn ăn, gần như chắp tay lại cùng một lúc.
“Mời dùng bữa.” Chúng tôi đồng thanh.
Như tôi đã đề nghị, món chính của tối nay là thịt heo xào gừng. Ushio cũng phủ thêm một lớp hành và caramel màu nâu, còn làm thêm món mực ăn kèm rong biển ngâm giấm. Hai thành phần không thể thiếu của bữa ăn dĩ nhiên là cơm trắng và súp miso.
“Hành trông ngon thế nhỉ.”
“Thật vậy ạ?”
“Ba chưa bao giờ nấu được đến mức này. Có bí quyết gì không?” Tôi hỏi.
“Dĩ nhiên là không ngon rồi, ba để lửa nhỏ tí như sợ cháy hành ấy. Làm thế chỉ khiến hành bị ngọt và mất chất thôi.”
“Con biết ba nấu thế nào à?”
Tôi bất ngờ trước những lời Ushio nói, khi con có thể hình dung tới mức đó chỉ bằng việc nhìn tay tôi. Ushio nở mũi, tiếp tục bài thuyết trình của mình.
“Ban đầu con cũng không biết cách làm đâu. Nhưng mà cứ thử riết cũng tìm ra phương pháp thôi. Ba cứ cho lửa thật to ngay từ đầu, to tới mức có thể khiến chúng cháy thành than luôn.”
“Vậy hả, ba mới biết luôn đấy.”
Bữa ăn nhanh chóng biến thành một lớp học vào bếp do con gái tôi phụ trách.
“Không chỉ hành, mấy thứ còn lại cũng rất ngon. Mùi cũng thơm cực.”
“Chứ sao. Con mua toàn là thịt với gừng chất lượng cao đấy.”
“Ồ, ba không ngờ chỉ cần một củ gừng xịn là đã mang lại trải nghiệm khác biệt thế này.”
Thông thường, tôi cứ nghĩ những loại gừng có mùi càng nồng thì sẽ càng ngon. Thế nhưng, được nếm thử loại vừa nhẹ mùi, vừa đậm vị thế này quả tình khiến tôi mở rộng tầm mắt.
“Con đã chọn những nguyên liệu tốt nhất có trên quầy, nhờ đợt khuyến mãi mà giá của chúng còn rẻ hơn các món còn lại.” Ushio giải thích.
“Con không cần phải so đo về giá cả đến thế đâu.”
Tôi có chút khó chịu khi nghe Ushio lo lắng về tài chính của gia đình, thứ đáng lí là mối bận tâm của tôi chứ không phải con, nhưng đây cũng có thể xem là những trải nghiệm cho Ushio khi con có gia đình riêng trong tương lai. Ushio đã bắt đầu quan tâm tới vấn đề tiền bạc năm mới vào sơ trung, khi con dần dần quán xuyến việc nội trợ trong nhà. Mà thôi, tốt nhất tôi nên chuyển sang chủ đề gì đó khác đỡ ảm đạm hơn.
“Con biết không, hôm nay trông con ngầu lắm đấy.” Tôi nói khi đã gần xong bữa.
“Sao ạ?”
“Con hiểu ý ba mà, chuyện về cô bé đi lạc ấy.”
Nghe đến đây, gương mặt Ushio giãn ra, nhưng tay con nắm càng lúc càng chặt lại.
“Chẳng có gì ngầu hết. Nếu ba và Yoshino-san không có ở đó, con cũng chỉ là một đứa vô dụng mà thôi.”
Có vẻ con nghĩ rắc rối đó được giải quyết đơn giản là nhờ cú điện thoại của Yoshino-san và khả năng quan sát của tôi, rằng chúng tôi mới là người hùng của câu chuyện này.
“Nhưng bọn ba sẽ không để ý rằng có một người đang cần giúp đỡ nếu con không đưa cô bé đến ngay từ đầu. Cái cách con biết quan tâm tới rắc rối của người khác và tìm ra được phương pháp ổn thỏa để giải quyết vấn đề đó, đấy mới là những thứ làm con trở nên tuyệt vời.”
“T-… Thật vậy ạ? Con… cảm ơn ba.”
Ushio tươi cười nhận lời khen của tôi.
“Với lại, chẳng phải con là người dẫn cô bé đến chỗ ba mẹ sao. Họ trông thật sự rất cảm kích đấy.”
“Dạ, con nghĩ vậy. Khoan, ba đã theo dõi bọn con à?”
“Ờ, ba thấy hết, không sót một phút nào luôn.”
“Khôôôônggg!!” Con kêu gào và lăn lộn trên sàn nhà. “Ba đang lạm dụng đặc quyền của một thợ điện!”
“Con nói gì vậy, ba chỉ leo lên để xem mọi chuyện diễn ra có suôn sẻ không thôi mà?”
“Con biết, không có vấn đề gì nhưng mà vẫn mắc cỡ lắm.”
Con đã thôi lăn lộn và ngồi dậy đàng hoàng khi thừa nhận điều đó.
“Dù sao đi nữa, ba mừng là hai đứa cuối cùng cũng tìm thấy người nhà.”
“Con cũng vậy.” Ushio nhìn lướt qua chỗ tôi trước khi nói tiếp. “Cô bé nói với con là đang được ba mẹ dắt đi thăm mộ phần của gia đình. Đó là ông ngoại của bé. Bé yêu ông lắm, nên muốn tìm một vài bông hoa thật đẹp để tặng ông.”
“Ra đó là ngọn nguồn của mọi chuyện à.”
Cô bé đó và người ông hẳn đã từng luôn quấn quýt bên nhau. Chỉ mới chừng ấy tuổi đã mất đi người thân thật không dễ chịu chút nào, tôi không khỏi đau xót khi hình dung.
Càng đau hơn khi nghĩ về Ushio, vì con còn chưa bao giờ có được niềm hạnh phúc nhỏ nhoi là chơi đùa trong vòng tay mẹ. Hẳn con cũng khổ tâm lắm.
“Không sao đâu ba. Con ổn mà.”
Con dường như đã thấu hiểu những cảm xúc đang lộ ra hết trên mặt tôi.
“Và miễn là ba vẫn còn đây với con, con vẫn sẽ ổn thôi.”
“Con nói vậy là sao?”
“Dù con có đối mặt với khó khăn gì đi nữa, con biết ba sẽ luôn ở bên động viên và trợ lực cho con.”
Những lời Ushio vừa nói hệt như những lời tôi đã dùng để trấn an Nagisa trong giấc mơ ban sáng.
“Ừm… ba mừng là con cảm thấy như vậy.”
Hơn lúc nào hết, tôi nhận ra tình cảm của mình dành cho gia đình này, cho cô con gái của chúng tôi, mãnh liệt biết nhường nào.
“Cô bé ban chiều cũng nói như con vậy. Rằng: ‘Em không sợ nữa, vì có papa và mama ở đây rồi.’”
“Cô bé có vẻ mạnh mẽ hơn ba tưởng đấy.”
“Bất cứ cô gái nào ngoài kia cũng mạnh mẽ cả ba ạ, chỉ cần có ai đó ở bên giúp họ nhận ra điều đó.” Ushio nói đầy tự hào.
“Phải.” Tôi đồng tình. “Hệt như Nagisa ngày xưa vậy.”
Chúng tôi luôn tự động viên nhau như thế. Không biết từ khi nào, nhưng làm thế này khiến chúng tôi hiểu được rằng hai người là gia đình của nhau.
“Có vẻ cả ba và con đều trở nên mạnh mẽ rồi nhỉ?”
“Con đoán thế. Mà, cũng tới lúc làm điều đó rồi ba nhỉ.” Ushio nói và hướng mặt về phía ngăn kéo.
“Ừ, con nói đúng.”
Tôi quay lại cùng nhìn lên tấm ảnh với con.
Đã lâu rồi hai chúng tôi chưa đi thăm mộ Nagisa.
Ngôi mộ của Nagisa ban đầu nằm cách không xa căn hộ của chúng tôi. Vài năm trước đây, một nghĩa trang mới được xây trên đồi. Tôi đã khăng khăng đòi chuyển mộ phần của em sang khu nghĩa trang mới đó.
Đấy là nơi Nagisa hiện giờ đang yên nghỉ.
Đứng từ trên ấy có thể thấy được bao quát khắp thị trấn nhỏ bé này. Tôi muốn ngắm nhìn lại khung cảnh đó bên cạnh mộ phần của Nagisa. Vấn đề là, tôi sợ rằng gặp lại em sẽ khơi dậy những nỗi đau mà tôi đã cố gắng biết bao nhiêu để có thể vượt qua.
Nhưng với Ushio bên cạnh, mọi chuyện có lẽ sẽ ổn thôi.
Bởi dù sao, chúng tôi cũng là một gia đình.
Những lời của Yoshino-san văng vẳng trong tâm trí tôi.
Dù bất cứ điều gì xảy đến, khi mà tôi lẫn Ushio không thể đối mặt với nó một mình, chúng tôi luôn có thể làm cùng nhau.
“Này Ushio.”
“Dạ?”
“Sao tất cả chúng ta không cùng đi thăm mẹ con nhỉ?”
“Ý ba ‘tất cả’ là sao?”
“Ba, con, ông bà ngoại, kể cả ông nội, cô Kyou và chú Sunohara. Tất cả mọi người từng quen biết mẹ Nagisa. Ba thực sự mong chúng ta có thể đi cùng nhau.”
Tôi và Nagisa có một vài người bạn, Ushio hẳn cũng thế. Tôi đang trông đợi xem liệu con sẽ tạo lập được bao nhiêu mối quan hệ khi gặp bạn bè của ba mẹ.
“Nghe hay đấy ạ.” Ushio tán đồng. “Đó quả là một ý tưởng tuyệt vời.”
Con thích thú tới mức đứng bật dậy, khiến cả cái bàn rung rinh.
“Không hiểu tại sao nhưng con lại cảm thấy cực kì hứng thú với ý tưởng đó.”
“Được rồi, con bình tĩnh lại chút nào.”
Bàn tay tôi từ từ nắm lại, một nụ cười bâng quơ khẽ nở trên khuôn miệng.
Đã từ bao lâu rồi, tôi mới quyết tâm làm một điều gì đó đến mức này.
Thật mừng vì Ushio hiểu được cảm xúc của tôi, mà xem chừng con còn kích động hơn cả tôi nữa.
Qua khung ảnh, tôi nhìn thấy em đang tươi cười vui vẻ. Nụ cười ấy như sự cứu rỗi cho tôi, vì giờ anh biết sau bao năm em vẫn luôn hạnh phúc như ngày ấy, Nagisa ạ.
Một thoáng hồi ức ùa về, về cái ngày tôi và Ushio quyết định sẽ sống cùng nhau. Đôi bàn tay tôi nắm chặt năm xưa nhỏ nhắn và yếu ớt biết chừng nào.
Tự bao giờ tôi không để ý, bàn tay bé nhỏ ấy đã lớn khôn. Cho đến một ngày tôi chợt nhận ra, con đã có thể tự mình bước đi mà không cần tôi dìu dắt từng chút một nữa. Kí ức về thời khắc đó như một dấu chấm nhỏ bé trong hành trình dài, rất dài của hai cha con mà tôi không thể nào nhớ hết.
Giờ đây khi chúng tôi đi bên nhau, Ushio luôn là người tiên phong. Con nhanh nhẹn bước đi, hướng về đích đến phía trước với mái tóc dài tung bay sau lưng. Mỗi bước chân của con vẫn vương lại một phần của quá khứ buồn đau, nhưng Ushio biết cách tiến về phía tương lai tươi sáng mà con đã chọn.
Và tôi hiểu, con gái mình không còn là đứa trẻ ngây ngô ngày nào. Con đã trưởng thành. Hình ảnh cô nhóc mong manh tựa bông tuyết trong bộ đồng phục mẫu giáo vẫn luôn khiến Nagisa lo lắng đã không còn tồn tại nữa. Sau mười bảy năm, ba biết con gái của ba mẹ đã lớn, đã là một thiếu nữ mạnh mẽ đủ để chúng ta cảm thấy tự hào khi nghĩ về con, Ushio ạ.
-Hết-
CLANNAD
light novel
Chia sẻ bài viết
Người đăng
M
Minata Hatsune
Tác giả này chưa có mô tả
